Hai chị em không còn nhớ nổi sau bao đêm trằn trọc trong căn biệt thự cũ kỹ đầy bóng tối ấy. Từ ngày người mẹ qua đời, "Phù thủy kêu gọi" – thứ được bà gọi là kiệt tác cuối cùng – chẳng khác gì lời nguyền ám lên số phận họ. Từng trang viết nhuốm màu điên loạn của bà, như một cánh cổng mở toang vào thế giới u uất, giờ đây sống thực. Trong những đêm trăng lạnh, tiếng gào thét vọng ra từ chính cuốn sổ da bọc đồng để trong phòng làm việc. Mực đỏ loang dần như máu, và cái tên "Phù thủy kêu gọi" hiện lên rõ hơn bao giờ hết – một lời thách thức, một lời mời gọi chết chóc. Người anh trai mỗi lần chạm vào bìa sổ, da thịt như bỏng rát; còn cô em gái thì liên tục nhìn thấy bóng đen gầy guộc, tóc dài quét đất, thập thò sau những góc hành lang. Hắn ta thì thầm bằng giọng của người mẹ quá cố: "Mau đến đây… Mau mở trang cuối…" Họ biết rõ kịch bản: bà đã viết về một phù thủy từ cõi âm xuyên thế giới thực thông qua nghi lễ hiến tế chính dòng máu mình. Nhưng viết để làm gì? Phải chăng đây là món nợ bà cố ý để lại, hay chỉ là sản phẩm của một tâm trí bị ám ảnh bởi quyền năng hắc ám? Mỗi tiếng bước chân rỗng trên cầu thang gỗ, mỗi hơi thở lạnh buốt sau gáy, "Phù thủy kêu gọi" lại gần hơn. Và rồi một đêm, cuốn sổ tự mở ra. Trang giấy trắng dần hiện lên dòng chữ mới, như thể có bàn tay vô hình đang viết: "Hai đứa con của ta… Mẹ đã gọi nó về. Giờ đến lượt các con."