Cuộc săn sinh tử bắt đầu khi một người phụ nữ (Charlize Theron) trên hành trình mạo hiểm đầy kích thích giữa vùng hoang dã Úc bị kéo vào trò chơi rùng rợn của một kẻ sát nhân.


Người phụ nữ ấy là Mira Kovac, một nhiếp ảnh gia động vật hoang dã kỳ cựu, từng lội qua rừng rậm Amazon, chạy xe máy qua thảo nguyên Serengeti mà không gặp chuyện gì, nhưng chuyến đi lần này đến vùng hẻo lánh phía tây Úc – nơi đường nhựa kết thúc từ 300km trước, chỉ còn cát đỏ nóng rát da chân, đá cuội sắc lẹt và những cây keo lẻ loi gầy guộc – lại biến thành cơn ác mộng tồi tệ nhất của cô. Cô đến đây để săn bức ảnh đầu tiên về loài hổ Tasmania (thylacine) vốn được coi là tuyệt chủng từ thập niên 30, sau khi một chủ trạm chăn nuôi địa phương gửi cho cô đoạn video mờ mịt về một con vật có sọc vằn chạy ngang qua đèn pha xe tải giữa đêm.


Hành trình khởi đầu đầy hứng khởi: chiếc 4WD chở đầy thiết bị máy ảnh đắt tiền, 20 lít nước đóng chai, đồ đạc cắm trại đủ dùng 2 tuần. Nhưng ngày thứ 5, hộp số xe đột ngột kẹt khi cô đang vượt qua một dốc đá dựng đứng, điện thoại vệ tinh bị rơi vào hốc đá khi cô cố đẩy xe, chỉ còn chiếc đồng hồ định vị có pin 30% và 2 chai nước nhỏ xíu. Cô quyết định đi bộ tiếp, tin rằng trạm chăn nuôi gần nhất chỉ cách 40km nữa, nhưng cô không biết rằng từ lúc bước qua biển báo "Khu vực tư nhân – Cấm xâm nhập" rách nát, cô đã chính thức bước vào lãnh thổ của kẻ tự xưng là Săn Mồi.


Gã sát nhân ấy không có tên, người dân địa phương chỉ gọi gã là "Gã điên cây bầu" vì hay ngủ dưới gốc boab khổng lồ, từng là lính bắn tỉa đặc nhiệm, bị đuổi việc sau khi giết nhầm thường dân ở Afghanistan, trốn vào vùng hoang dã Úc 12 năm trước. Gã coi toàn bộ vùng 500km vuông này là sân sau của mình, đã giết 6 người trước đó – toàn những kẻ đi lạc vào lãnh thổ của gã, đều bị gã treo xác lên cây keo, mắt hướng về phía trạm chăn nuôi gần nhất để cảnh cáo người khác. Gã gọi trò chơi của mình là Săn Mồi: gã sẽ để con mồi sống sót 3 ngày, chỉ dùng bẫy kim loại tự chế, dao găm và cái nỏ mác sừng kangaroo, không dùng súng để cho "công bằng", nhưng thực tế gã nắm rõ từng hốc đá, từng hang động, từng hố nước ngọt trong vùng, con mồi thì mù tịt như người mù đi trong đêm tối.


Mira lần đầu nhận ra mình bị theo dõi khi cô dựng lều cắm trại bên bờ suối khô, nghe tiếng cười khục khặc từ phía sau tảng đá lớn, quay lại thì thấy một mẩu giấy ghim vào thân cây keo bằng dao găm: "Chào mừng đến với trò chơi Săn Mồi, con mồi số 7. Mày có 72 giờ. Tao đã để lại một chai nước ở hốc đá cách đây 1km, nhưng đừng mừng, nước đó pha đầy muối chết người. Tao sẽ quan sát mày đau khổ, mày càng cố bám trụ, tao càng vui. Khi mày chết, tao sẽ rút con mắt trái của mày làm kỷ niệm, như 6 đứa trước."


Từ lúc đó, cuộc săn sinh tử chính thức bắt đầu. Mira không còn chú ý đến việc tìm thylacine nữa, mỗi đêm cô chỉ ngủ được 1-2 tiếng, luôn nắm chặt chiếc chân máy ảnh kim loại làm vũ khí, nghe tiếng bước chân nhẹ như mèo của gã đi quanh lều, tiếng gã hát nghêu ngao bài hát lính cũ. Có lần cô tỉnh dậy thấy chiếc giày trái của mình bị cắt đứt dây, thay bằng một sợi dây thừng có gắn bẫy kim loại, chỉ cần cô bước đi là kẹp chặt mắt cá chân. Lần khác, cô tìm thấy một con chuột túi vừa bị giết, bụng bị mổ ra, bên trong có gắn mảnh giấy: "Mày cũng sẽ chết như nó, nếu không tìm được đường ra."


Mira dùng kiến thức nhiếp ảnh của mình để nhận ra dấu vết của gã: những vết giày có móng vuốt kim loại in trên cát, gã cố tình để lại để dẫn cô đi lạc vào hố cát lún, hay vào hang của lũ rắn hổ lục phương Tây cực độc. Cô dần nhận ra rằng gã không muốn giết cô nhanh, gã muốn cô kiệt sức, mất hy vọng, rồi mới ra tay, đó là niềm vui của Săn Mồi.


Cho đến ngày thứ 3, Mira tìm thấy một trạm phát sóng vô tuyến cũ bị gã giấu dưới hốc cây, pin còn 10%, cô vừa cầm mic định gọi cứu viện thì nghe tiếng nỏ bắn xé gió, mũi tên găm sát tai cô, gã đứng trên tảng đá cao nhìn xuống, mặt vẽ đầy sơn đỏ, cười hở lợi: "Tưởng có thể gọi người đến cứu hả? Vùng này tao đã phá hết trạm phát sóng từ 5 năm trước. Giờ là lúc kết thúc trò chơi Săn Mồi."


Mira không chờ đợi, cô ném chiếc máy ảnh cũ nặng trịch vào mặt gã, làm gã lóa mắt, rồi lao xuống hố đá khô, chạy hết sức mình về phía đông nơi cô nhìn thấy khói xe tải từ sáng sớm. Gã đuổi theo, tiếng bước chân ngày càng gần, mũi tên găm liên tục vào đá bên cạnh cô, nhưng may mắn thay, chiếc xe tải chở công nhân khai thác quặng thấy cô đang chạy với cái chân trái chảy máu, liền dừng lại đón cô, gã sát nhân thấy xe tải có súng trường trên giá, liền rút lui vào rừng, biến mất như chưa từng tồn tại.


Cuộc săn sinh tử kết thúc, nhưng Mira không bao giờ còn muốn quay lại vùng hoang dã Úc nữa, và cái tên Săn Mồi trở thành cơn ác mộng ám ảnh cô suốt đời, mỗi khi nghe tiếng côn trùng rừng đêm là cô lại rùng mình, tưởng rằng gã đang đứng sau lưng mình, chuẩn bị thả mũi tên tiếp theo.