Ninh Khuyết đã nghĩ mọi thứ chỉ là cơn điên loạn, một cú sốc thần kinh khủng khiếp nào đó. Nhưng sự đau đớn đâm thẳng vào xương tủy, cái mùi máu tươi và bụi đất lạ lùng mà mũi anh không bao giờ quen thuộc, cùng với hình ảnh đường sá rộn rã tiếng la hét bằng một thứ tiếng Trung cổ không hiểu... tất cả nói rằng: Anh đang ở đây. Nhưng đây là "đây" gì? Là Ninh Khuyết trước kia từng mơ mộng trong sách vở, hay một thế giới khác hoàn toàn? Thì ra, Đại Đường trong ký ức anh là mảnh gương vỡ. Kính vỡ ấy chỉ phản chiếu hình ảnh một triều đại vàng son, phồn hoa. Nhưng thực tại nhấn mạnh anh bằng những búa tạ lạnh lùng: Đây là một thế giới tu luyện! Đó không phải là những học sĩ râu bạc hay những cung nữ tơ vàng duyên dáng. Đây là một chân đồn của quyền lực nơi các võ giả đỉnh cao là những bông hoa nổi lên trong đầm máu, sức mạnh là ngôn ngữ duy nhất được lắng nghe, sự sống còn là quy luật khắc nghiệt chỉ dành cho kẻ đủ hung tợn. Chẳng ai quan tâm đến thơ ca khi cổ họng đang bị ai đó siết lấy. Tưởng tượng anh bước vào thế giới này, dù trong thân xác non nớt, nhưng ít ra cũng có chút năng lực thần bí nào đó, chút phúc lợi làm người xuyên không nổi tiếng. Nhưng thực tế trừng phạt anh bằng sức nặng gấp bội. Anh không xuất hiện với thân hình cường tráng hay tu vi dày đặc. Anh tỉnh lại trong cơ thể của một thằng bé... chừng bốn tuổi, nghĩa là một cái xác vô dụng, một con mồi hoàn hảo. Da dẻ non nớt, xương cốt yếu ớt, cái miệng nhỏ còn chưa biết cách để vệ sinh sạch sẽ. Vị vị mũi nhãi ranh, không khẩm gì cả! Sức mạnh? Phải, anh không có một chút nào! Không khí trong Đại Đường này dày đặc năng lực võ giả, nhưng không một giọt nào dành cho anh. Thay vào đó, anh bị đưa thẳng xuống đáy xã hội, như thứ rác thải trôi theo dòng nước bùn lầy. Ngay trên mảnh đất này, anh phải chứng kiến gia đình tan nát, tông môn tận diệt. Máu chưa kịp lạnh, tiếng hét chưa khuất, hình ảnh thân yêu biến mất trong biển lửa... thế giới này mổ bụng anh ra, nhét vào những ký ức kinh hoàng nhất như thể chúng là phần thưởng đáng sợ. Nhưng rồi thứ đau thương mới chỉ bắt đầu. "Bị đuổi đánh không ngừng" – đó không phải là lời đùa. Chỗ anh phát hiện trong một bụi rậm, kẻ mặc áo choàng xám đã định cướp đi chiếc bánh cuối cùng trên tay anh. Ngọn đêm, một gã say rượu cầm gậy sắt định đánh lấy tiền cắc. Trên con đường về, một nhóm lưu manh gào hét: "Thằng bé hoang mà dám lọt vào vùng chúng ta!". Mỗi bước đi, mỗi hơi thở đều như bị vương lưỡi dao sắc. Họ không cần lý do. Họ thấy yếu đuối, họ thấy có thể săn bắt, họ thấy được vui. Đói khát bạo lực là thứ bệnh dịch trong xã hội võ giả này, và anh là con mồi cỡ nhỏ nhặt được dễ dàng. Thế giới tu luyện này hung bạo, tàn nhẫn, và nó muốn xóa sổ anh. Nhưng không, Ninh Khuyết không còn chỗ để lùi. Mỗi lần gục xuống là một lần không thể đứng dậy nữa, bị giẫm bẹp thành bùn đất vô danh. Không ai cứu anh, không ai nhớ anh. Bản năng sinh tồn – thứ sâu thẳm trong anh – đang gào thét: ĐỨNG LÊN! Phải có một ranh giới, một điểm dừng cho sự trừng phạt vô tận này. Phải tự thân vận động để tự cứu lấy chính mình, vì chỉ mình anh có thể vực dậy linh hồn anh lúc này. Phải, không còn chỗ cho sự yếu hèn trong thế giới này chỉ nghe theo tiếng gầm của cường giả. Mỗi lần bỏ chạy là thêm một vết nhơ, càng để họ thấy mình là con mồi dễ bắt. Anh phải vương lên. Vương giữa muôn trùng hiểm nguy, trên xương của những kẻ đã giẫm đạp anh, bằng chính ý sắt đá không chịu khuất phục. Không phải để trả thù, đơn giản là để sống, để khẳng định mình đã từng tồn tại như một ngọn lửa, chứ không phải là một đốm lửa nguội lạnh trên tro tàn. Chỉ khi vươn cao, anh mới có hy vọng tìm ra manh mối về Tương Dạ 3D, thứ bí ẩn cất anh vào đây, và cũng có lẽ là chìa khóa để thoát ra... nếu anh đủ mạnh. Nhưng đầu tiên, mỗi hơi thở là một cuộc chiến, mỗi bước đi là một vết cắt, và anh phải bước tiếp, dẫu có phải trở thành ác quỷ chính giữa thiện ác mờ nhạt của thế giới này.