Sát Nhân Hạt Dẻ (Phần 1) Mưa tầm tã đổ xuống Sài Gòn suốt cả tuần, độ ẩm dính chặt lấy da thịt dù đã mặc áo mưa kín mít. Lâm đứng dưới mái hiên sạp hạt dẻ nát bét ở góc chợ Bà Chiểu, nhả làn khói thuốc lá xộc vào mùi tanh nồng của máu lẫn mùi hạt dẻ cháy khét. Đám đông tò mò bị cảnh sát chặn lại ở đầu ngõ, tiếng chỉ trỏ xì xào trộn lẫn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Trong sạp, xác ông Trần Văn Đạo, 56 tuổi, chủ sạp hạt dẻ nổi tiếng gần 20 năm ở khu vực, đang ngồi gục trên ghế nhựa, cổ họng bị rạch toạc từ tai này sang tai kia. Hai hốc mắt ông ấy trống rỗng, lấp đầy bằng hai hạt dẻ rang còn nóng, vỏ nứt nẻ chảy ra dịch vàng nhạt. Dưới bàn tay cứng đờ của nạn nhân, các kỹ thuật viên hình sự vừa nhặt lên một bức tượng nhỏ, chỉ to bằng nắm tay trẻ 5 tuổi, được khắc tỉ mỉ từ một hạt dẻ Bắc Hà khô nguyên vẹn, bề mặt bóng mịn như ngọc. Tượng khắc hình một cậu bé đang crouch xuống chơi đất, tai trái có một vết lõm nhỏ xíu. Ngọc, cô thám tử phụ tá 26 tuổi mới chuyển sang đội trọng án được nửa năm, đeo găng tay cao su nhấc bức tượng lên, mặt tái nhợt: "Tại sao lại dùng hạt dẻ làm tượng? Lại để ngay dưới tay nạn nhân? Gã sát nhân này bỏ công khắc tượng chỉ để làm gì?" Lâm không trả lời ngay. Ông lôi từ hộc xe máy cũ kỹ để ngoài ngõ ra một tập hồ sơ bọc nilon ẩm mốc, gỡ bỏ dây chun đã rỉ sét. Tờ ảnh màu chụp vội 3 năm trước rơi ra: một cậu bé mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt đỏ, tai trái có một nốt ruồi nhỏ y hệt vết lõm trên bức tượng. Đó là Nguyễn Minh Hoàng, con trai cả của Thứ trưởng Bộ Giao thông Nguyễn Hữu Tùng, mất tích bí ẩn ngay đêm sinh nhật 8 tuổi tại biệt thự gia đình ở Thảo Điền. Gia đình từng nhận được một bức tượng hạt dẻ giống hệt thế này trong thư đe dọa đầu tiên, nhưng ông Tùng dùng quyền lực ép vụ án được xếp vào dạng "mất tích trẻ em thông thường", không một bài báo nào dám đăng tải chi tiết về bức tượng. "Gã này không phải mới xuất hiện," Lâm gạt tàn thuốc vào vũng nước đọng, giọng khàn đặc vì hút thuốc nhiều. "Dân trong ngành đã đồn nhau về cái tên Sát Nhân Hạt Dẻ suốt 3 năm qua, chỉ là không ai dám nói to vì sợ đụng chạm đến ông Tùng. Giờ hắn đã bắt đầu giết người, bắt đầu để lại dấu vết. Ông Đạo này, tuần nào cũng giao 5 cân hạt dẻ rang cho biệt thự nhà Tùng, hắn chắc chắn biết gì đó về đứa bé." Ngọc lật nhanh hồ sơ, mắt dừng lại ở dòng ghi chú của Lâm 3 năm trước: "Tượng được khắc từ hạt dẻ Bắc Hà loại 1, không có dấu vết công cụ cắt gọt thô, khả năng cao là do chính kẻ bắt cóc tự tay khắc." Cô nhìn lên bức tượng trong tay, rùng mình: "Vậy hắn giết ông Đạo để bịt đầu mối? Hay để nhắc chúng ta về đứa trẻ mất tích?" Lâm không nói gì, mắt dán vào bức tượng nhỏ. Mưa vẫn rơi, tiếng xe cộ ì ầm trên đường Phạm Văn Đồng xa xa, còn trong sạp nát bét, mùi hạt dẻ cháy vẫn quyện chặt lấy mùi máu, như một lời cảnh báo rùng rợn rằng kẻ giết người đang ở rất gần, đang chờ đợi họ bước vào trò chơi chết chóc mà hắn đã dàn dựng suốt 3 năm qua.