Linh chưa bao giờ nghĩ nhóm máu Rh-null – thứ mà bác sĩ gọi là “vàng lỏng” chỉ có hơn 40 người trên toàn cầu sở hữu – lại thành án tử cho mình. Cô làm họa sĩ minh họa tự do, sống tách biệt trong căn hộ cũ nát ở quận 4, ngày ngày chỉ loanh quanh gặp khách, vẽ tranh, thỉnh thoảng đi hiến máu tình nguyện cho bệnh viện nhi, chẳng bao giờ dây vào chuyện thị phi. Cho đến cái đêm tháng 10 năm ngoái, khi cô về muộn sau buổi triển lãm nhỏ, thấy cửa căn hộ bị khoét một lỗ nhỏ, tủ hồ sơ y tế bị lục tung, tờ giấy xét nghiệm máu dán trên tủ lạnh cũng bị xé mất. Chưa kịp trình báo công an, hai ngày sau cô bị hai gã đàn ông lực lưỡng chặn đường trong ngõ hẹp phía sau chung cư. Chúng không đòi tiền, chỉ gằn giọng: “Đi theo chúng tôi, bà chủ cần bà hiến máu cho con gái bà ấy. Sống sung sướng cả đời, không thiếu gì”. Linh hoảng loạn, vừa định hét lên thì một bóng đen từ rặng cây phía trên nhảy xuống, tay cầm con dao găm ngắn khẽ quệt qua cổ một gã, máu phun ra ướt đẫm áo khoác denim của cô. Gã còn lại định rút súng, nhưng đã bị cùi chỏ đập gãy tay, gục xuống đất. Người đàn ông đó mặc áo khoác da đen, hàm râu ngắn nhám, vết sẹo dài từ má trái xuống cổ – chính là gã mà Linh từng gặp ba năm trước, khi cô vô tình đi lạc vào một kho hàng bỏ hoang, nhìn thấy hắn xử lý xong một mục tiêu, máu vấy đầy tay. Lúc đó cô đã run lẩy bẩy, nhưng hắn chỉ nhìn cô chằm chằm một lúc rồi nói: “Cút đi, đừng bao giờ kể chuyện này cho ai”. Từ đó hắn cứ thỉnh thoảng xuất hiện trong cuộc đời cô: sửa giúp cô cái vòi nước rò rỉ suốt nửa năm trời, gửi cho cô một ly trà sữa không đường khi cô thức trắng đêm vẽ deadline, thậm chí rượt đuổi mấy đứa trẻ hay ném đá vào cửa sổ căn hộ của cô. Cô chưa bao giờ hỏi nghề nghiệp của hắn, cũng chẳng cần hỏi, vì cô yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên ấy – yêu cả sự lạnh lùng của hắn với cả thế giới, lẫn sự nhẹ nhàng chỉ dành riêng cho mình. Đêm bị truy đuổi đó, khi hắn kéo cô vào lòng, che chắn cô bằng tấm lưng rộng, bàn tay to lớn mang vết chai sạn nhưng lại rất nhẹ nhàng lau vết máu trên má cô, cô tự gọi hắn là Sát Thủ Yêu Dấu – cái tên chỉ cô mới dám thốt ra, vì với cả thế giới hắn là kẻ giết người không ghê tay, còn với cô, hắn là người duy nhất đứng về phía mình. Từ đêm đó, hai người sống chui nhủi trong căn hầm an toàn không cửa sổ ở một khu phố cũ, xung quanh là đống súng ống hắn cất giấu và mấy tờ bản vẽ cô vẽ dang dở. Cái bọn đứng sau muốn bắt Linh không phải để giết, mà để giam cô lại như một cái ngân hàng máu sống, nên chúng truy đuổi ráo riết, lần nào cũng suýt soát. Hắn dạy Linh cách cầm dao găm, cách lẫn vào đám đông, cách nhận biết kẻ theo dõi; Linh thì lo cho hắn từng bữa ăn, băng bó vết thương mỗi khi hắn đi “việc” về, máu thấm qua lớp áo trắng cô mặc. Có lần chúng bị vây trong một xưởng dệt may bỏ hoang ở ngoại thành, mưa rào xối xả, hắn bị trúng đạn ở bụng, ngồi dựa vào tường thở dốc, Linh run rẩy lấy vải áo mình xé ra băng bó, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn. Hắn cười nhẹ, nắm lấy tay cô thơm mùi màu vẽ: “Đừng lo, Sát Thủ Yêu Dấu của em mà, chết sao được”. Giờ đây hai người lại vừa dời sang một căn gác trọ hẹp ở quận 12, cửa sổ bọc kín bằng bìa các-ton, trên bàn còn vương vãi bản đồ các trạm y tế dã chiến, và ly cà phê đá cô mới pha cho hắn, vẫn chưa uống hết. Bên ngoài, tiếng còi xe tuần tra vang lên xa xa, nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ có hơi ấm từ vòng tay hắn ôm lấy Linh, và tiếng tim đập đều đặn – là dấu hiệu của việc họ vẫn đang sống, vẫn đang chiến đấu, từng ngày một, chống lại cả thế giới đang muốn xé rách cô ra để lấy thứ máu quý giá trong người cô.