Trong căn phòng nhỏ đầy mùi thuốc và sữa, cuộc chiến thầm lặng của Mi Ra đã bắt đầu. Cô không mặc áo khoác có chữ "S", không có khả năng xuyên tường hay nhảy qua nhà. Đồng nào cũng chỉ là một người mẹ trẻ, vai gầy guộc vì những đêm trắng chạy theo deadlines, đôi mắt thâm quầng vì loay hoay tìm cách cân bằng giữa bảng lương và bữa cơm gia đình. Nhưng giữa cái guồng quay mệt mỏi ấy, một nhiệm vụ lớn hơn mọi hợp đồng, áp lực hơn mọi deadline, đã hiện ra: chiến đấu vì Dong Myeong, cậu con trai bé bỏng với khuôn mặt tròn xinh và một tương lai bị đe dọa bởi căn bệnh tiểu đường. Mi Ra trở thành "Siêu Nhân Mẹ" không ai công nhận, mà là trong chính nhận thức của cô. Siêu năng lực của cô là sự bình thường được đẩy đến cùng cực: đôi bàn tay nhỏ bé vừa gõ máy tính cày cuốc cho dự án, vừa thuần thục đo đường huyết, đếm carbohydrate, nấu những bữa ăn nghiêm ngặt. Sự kiên nhẫn phi thường để thuyết phục một đứa trẻ không muốn tiêm insulin, sự sáng tạo không giới hạn để biến những món ăn "chế độ" thành những bữa ăn ngon lành. Cô học từng loại thuốc, từ triệu chứng đến biến chứng, trở thành một bác sĩ tư vấn ở tầng hầm thật sự của chính ngôi nhà mình. Và cô thay đổi cả thế giới. Không phải bằng một cú đấm hay một phép màu. Thế giới của cô thay đổi từ第一天 Dong Myeong được chẩn đoán – một thế giới đầy sợ hãi, bất lực và định kiến về bệnh tật – trở thành một thế giới mà đứa trẻ vẫn có thể cười, vẫn có thể chạy nhảy, vẫn có thể mơ về tương lai. Cô đã thay đổi thế giới của hàng xáng, của những người mẹ gặp phải hoàn cảnh tương tự, qua những chia sẻ đẫm mồ hôi và nước mắt, qua việc chứng minh rằng một đứa trẻ bị tiểu đường vẫn có thể có một tuổi thơ đầy đủ. Cuộc chiến ấy không công khai, không hiển nhiên, nhưng nó đã viết nên một câu chuyện về sức mạnh thầm lặng, về một người mẹ bình thường đã trở thành người hùng không khoan nhượng trong chính lãnh địa yêu thương của mình.