Suốt hai năm cấp hai của Uka là một chuỗi ngày dài u ám. Lớp học dường như là nhà tù nơi lúc nào cũng văng vẳng tiếng chê cười chòng ghẹo từ mấy đứa bạn nam. Điểm số cao chót vót của cô chẳng đem lại sự ngưỡng mộ, chỉ khiến họ ăn miếng trả miếng bằng những biệt danh "Thằn lằn học gạo" đầy ác ý. Tủi thân khóc thầm trong nhà vệ sinh trở thành thói quen, cho đến khi cô nhận tờ thông báo nhập học cấp ba - như tia chớp xé toang bóng tối. Ngày đầu năm học mới, Uka đứng trước gương đội chiếc nơ đỏ thật lớn - thứ duy nhất cô dám dùng để thu hút sự chú ý. Nhưng khi hồi hộp nép mình vào tường tránh đám đông, chai Soda Chanh Mật Ong lạnh toát từ đâu chạm vào gáy khiến cô giật mình quay lại. Gương mặt với mái tóc vàng chanh như tách nắng trong phòng học làm Uka chết lặng. "Cẩn thận kìa, tiểu thư!" - giọng nói vang to tự nhiên chẳng hợp với cái cách anh xin lỗi bằng nụ cười tỏa nắng. Miura Kai là cơn lốc trắng đêm dữ dội thổi bay tĩnh lặng. Gã trai hay la cà quán net ấy đập nắp lon Soda Chanh Mật Ong tung tóe trong giờ ra chơi, bị hội bạn thân trêu "thằng nhóc trung học mãi không lớn" mà mặt cứ nhăn nhở ra dáng ngon lành. Khi nhòm sang Uka đang cúi mặt tránh ánh nhìn, Kai xoay người móc túi quần ném cả viên kẹo chanh qua bàn: "Nhai cho hết bớt sầu đi, mấy đứa đó giờ toàn học lơ mơ thôi mà". Những ngày sau đó là chuỗi "tai nạn" không hẹn trước. Kai bị giáo viên phạt đứng cuối lớp khi lén mang Soda Chanh Mật Ong vào phòng học, nhưng lại nhếch mép cười mỗi lúc Uka ngấp nghé nhìn về phía mình. Thay vì chọn xếp hàng trốn đằng sau trong giờ thể dục, cô bất ngờ nhận được cái vẫy tay rộn rã: "Này, đứng chung đội không?". Chiếc khăn lau mồ hôi anh dúi vào tay Uka nồng nặc mùi chanh tươi hòa chút mật ong - thứ mùi tựa như bản tình ca nhỏ len lỏi trong lớp bụi phấn. Chiến tích lớn nhất của họ xảy ra trong giờ thuyết trình. Kai đẩy mạnh chai Soda Chanh Mật Ong nửa vơi về phía Uka rồi đứng bật dậy: "Thưa cô, em nhường phần trình bày cho Ishimori!" Trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả lớp, anh thản nhiên thò tay lục túi đặt lên bàn cái hộp nước mới tinh giữa tiếng xì xào: "Nếu cô ấy lỡ quên lời, phần thưởng phạt là uống cạn cái này nhé!". Vòng tay run rẩy ôm chai nước như hòn than hồng, Uka bỗng nhận ra mình đang kể vanh vách về văn hóa truyền thống Nhật Bản - chủ đề cô miệt mài nghiên cứu suốt mấy năm mà chẳng dám chia sẻ với ai. Đêm khuya trò chuyện qua tin nhắn mới vỡ lẽ Kai từng đau đớn gánh chịu bạo lực gia đình. Cả khoảng trời tự do tưởng như vô tư ấy hóa ra là cách anh trốn chạy ám ảnh quá khứ. Những buổi cùng nấu Soda Chanh Mật Ong trong phòng bếp trống vắng của Kai trở thành nghi thức yên bình, nơi quá khứ nhạt nhòa trong mùi chanh tươi thái mỏng hòa cùng giọt mật ong vàng óng. Chai thủy tinh lấp lánh đựng thứ nước quê mùa ấy là món quà Uka tự tay gói khi biết Kai chuẩn bị chuyển trường. Trên cổ chai rực rỡ sợi ruy-băng đỏ - chiếc nơ cô từng cột tóc buổi đầu gặp gỡ. "Hai đứa mình giống như cái công thức này vậy," - tay Kai siết chặt chai nước như giữ mảnh ghép trái tim - "Soda Chanh Mật Ong chát chua khởi đầu, ngọt dịu kết thúc, nhưng phải có bọt sóng xô đẩy mới hòa quyện được".