Đắm chìm trong sự cứu rỗi từ từ, Sơn Thần Xuân Giản đã nhận ra trong tâm hồn phàm nhân Cơ Cửu ấy vang vọng một nốt đau tai họa từ kiếp trước – một tai họa liên quan mật thiết đến kiếp nạn chưa thể giải thoát của chính nàng. Lòng thương hại trỗi dậy như suối nguồn mát lành, nàng vén nhẹ lưỡi giáo đang na ná oai nghiêm đặt lên cổ Cơ Cửu, tha thứ cho một kết cục không thể tránh khỏi. Nàng khao khát, nồng nàn như mặt trời chiếu rọi vào kẻ tội đồ, hy vọng rằng sự khoan dung của thần linh có thể mở lối cho phép mực nhân tâm ở Cơ Cửu, giúp nàng giải thoát khỏi gánh nặng kiếp nạn đang bủa vây. Trong mắt nàng, Cơ Cửu là một cơ hội, tia sáng le lói giữa màn u ám. Nhưng trong thân phần mềm yếu ấy của Cơ Cửu, dòng máu đang đun sôi một tình yêu khác – một nỗi đau sắc lạnh, oán hận khi mất đi người yêu duy nhất của đời mình. Tình yêu ấy trở thành con dao găm, âm thầm mài giũa trong đêm, biến thành một âm mưu đen tối: cướp đi trái tim thần tiên bất tử của Sơn Thần Xuân Giển để hồi sinh nàng ấy, dù cho phải bóp nghẹt sự sống, dù cho phải đào thải cả lòng thương tiên cho phép đi. Sự lạnh lùng trong mắt Cơ Cửu mỗi khi Xuân Giển không để ý thực chất là lớp mặt nạ dày đặc che giết những mưu mô đang âm ỉ. Khi cái ôm tình cảm cuối cùng của Xuân Giản ôm trọn Cơ Cửu bất ngờ trở nên lạnh ngắt, niềm tin mỏng manh như giấy bị ngấm nước. Thần lực – nguồn sống hàng ngàn năm của nàng – bỗng tan biến, nhẹ nhàng như sương sớm tan dưới nắng, để lại một khoảng trống âm u trong ngực. Chính trong sự tê liệt ấy, những vết nhăn rách rách từ quá khứ một thế kỷ trước bắt đầu nứt ra, lộ ra vết sẹo thời gian. Nàng nhận ra tai nạn tưởng như ngẫu nhiên năm ấy không chỉ là tai nạn. Nàng thấy cảnh mình đứng bên ngoài tiền điện, nghe tiếng khóc không ngớt bên ngoài, nhưng không thể bước vào. Bà ngoại của Cơ Cửu bị chết, chết đau đớn, nhưng không ai từng kể cho Cơ Cửu biết một sự thật nhỏ bé: bà ngoại đã chết vì cứu một linh hồn nhỏ bé bị sót lại trong trận thiên đình đại loạn năm đó – chính là Xuân Giản. Khoảnh khắc Cơ Cửu định rút nhát dao tẩm độc vào lưng Xuân Giản, đôi mắt nàng mở to, nhìn thẳng vào sự phũ phàng phía trước. Lần đầu tiên, nàng nhìn thấy rõ sự thật ngang ngược: tình yêu của Cơ Cửu chưa bao giờ là dành cho nàng. Nàng chỉ là một phương tiện, một thứ tự phụ để thực hiện kế hoạch tàn bạo. Bóng tối đen kịt chở lấy sự phản bội, nuốt chửng niềm tin cuối cùng và làm cho thần lực của nàng yếu đi từng ngày, từng giờ. Những điều bị chôn vùi từ một thế kỷ trước giờ đây lướt qua tâm trí Xuân Giển, chạm đến một vùng sâu không ai ngờ tới. Nàng nhớ lại cái lạnh buốt của băng tuyết, hương hoa anh đào cuối mùa, và tiếng khóc không dứt của một đứa trẻ cô độc. Trong bóng tối tột cùng, nàng nhận ra sự thật: nàng đã sống trong bóng tối của chính mình. Bóng tối của kiếp nạn ấy không chỉ là tai ương, mà còn là nguyên nhân sâu xa khiến nàng trao cơ hội cho Cơ Cửu, một cơ hội duy nhất nàng mong lóac trong hận thù và nỗi đau tột cùng. Giờ đây, trái tim thần tiên của Xuân Giản đập theo một nhịp điệu khác – nhịp của nỗi đau mang vết sẹo quá khứ, nhịp của sự nhận thức đau đớn và trái tim bắt đầu rạn vỡ.