Câu chuyện của Song Trình bắt đầu trong những năm tháng trong veo của thời trung học, nơi tình yêu nảy nở giữa hai trái tim trẻ, thuần khiết và ngập trừng hy vọng. Họ yêu nhau say đắm, nhưng điều đáng tiếc là tình cảm ấy phải được giấu kín, một bí mật được cất kỹ trong chiếc hộp gia đình, sợ hãi ánh mắt dò xét và những lời bàn tán không ngừng. Thế rồi, mọi thứ sụp đổ không báo trước. Bí mật tưởng như chỉ có hai người biết bất ngờ bị phơi bày trước ánh sáng gay gắt. Khoảnh khắc ấy, như một đòn giáng mạnh, khiến cả hai đứa trẻ bất lực và đau đớn tột cùng. Áp lực và nỗi sợ hãi quá lớn buộc họ phải từ bỏ, chia tay trong nước mắt và lời hứa xa cách đầy day dứt. Nhiều năm trôi đi, những vết thương lòng tưởng lành lặn giờ chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Cuộc sống sau chia lẻ đã từng người mang theo gánh nặng riêng: những tổn thương âm ỉ, những vết sẹo chưa đầy lòng và cả những bí mật kín đáo được chôn giấu sâu trong lòng. Thật trớ trêu khi định mệnh lại đưa họ gặp lại, hoàn toàn tình cỡ, trong một thời điểm không ai chuẩn bị. Ánh mắt gặp nhau, câu hỏi chưa thành lời: "Sao mình lại ở đây?" Và rồi, "Song Trình" - cái tên gợi nhớ một thời trong khoảnh khắc ấy - lại hiện lên. Dù trong lòng vẫn còn nguyên ngọn lửa cũ đang sục sôi, quá khứ không dễ bị khuất phục. Nó quay trở lại dưới dạng những phản bội bị che giấu, những ám ảnh rình rập từng đêm, và những hiểu lầm sâu sắc chưa bao giờ được giải đáp. Những trở ngại này không chỉ là bóng đen của quá khứ, mà còn là bức tường vô hình, liên tục đe dọa chặn đứng hy vọng mong manh về một sự hàn gắn. Liệu họ có đủ can đảm để dũng cảm đối mặt với mọi thứ, hay "Song Trình" mãi chỉ là ký ức đẹp đẽ, đau thương và bất khả thi?