Sự kỳ lạ không chỉ nằm ở ý tưởng, mà còn tồn tại trong không gian, tiếng động và sự yên lặng kỳ quặc của nơi đó. Viện tâm thần Xa Lạ, một tòa nhàỏ cũ kỹ như một khối đá khổng lồ vùi sâu trong rừng sơn, nơi thường chỉ có tiếng gió rít và tiếng la hắt phía sau những ô cửa sổ có song sắt. Không phải ai cũng biết, dưới tầng hầm tối tăm, nơi mà bác sĩ trưởng – người mà nhân viên chỉ dám thì thầm gọi là “Thầy lang” – đã biến nó thành một phòng thí nghiệm. Và sự kỳ lạ thực sự bắt đầu từ những bệnh nhân của ông ta. Họ là những linh hồn lạc lối, những cái bóng gầy gò veo với ánh mắt trống rỗng, thường ngồi thu lu trong góc và lắc lư theo một nhịp điệu chỉ mình họ nghe thấy. Với Thầy lang, họ không phải là người cần được chữa lành. Họ là những “đối tác hoàn hảo”: không phản kháng, không khiếu kiện, và thậm chí, theo lời ông ta tự tin trong những buổi tối một mình, “có khả năng tái tạo cao bất thường”. Quy trình không một tiếng động, bằng những dụng cụ bóng loáng được đánh bóng hàng ngày, tỏa ra mùi khét lẹt của cồn và kim loại. Một ca phẫu thuật thường diễn ra sau nửa đêm, khi cả viện chìm trong deep sleep. Thầy lang độc nhất trong căn phòng trắng toát phía dưới hầm, chỉ có ánh sáng lạnh lẽo của đèn phẫu thuật. Ông ta mổ开 hộp sọ của bệnh nhân với sự khéo léo của một nghệ sĩ, và cấy vào một khối tinh thể nhân tạo, một cục pin sinh học thế hệ mới, được ông ta gọi là “Tế bào Thời Gian”. Sự kỳ lạ hiện lên trong những ghi chú của ông: “Bệnh nhân编号 A-17, sau 72 giờ, nhịp tim giảm xuống mức gần như tê liệt, nhưng tế bào não vẫn hoạt động ở tần số kỳ dị. Có phải là tiềm năng ‘đóng băng’ quá trình lão hóa?”. “编号 B-09, sau một tuần, cơ thể bắt đầu hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh… hay chỉ là ảo giác?”. Ông ta không tìm kiếm sự sống đầy đủ, mà là một trạng thái bất hủ giữa ranh giới của cái chết. Mục tiêu không phải là phục hồi, mà là kéo dài – một sự kéo dài man rợ, làm cho hơi thở giữ chút hơi ấm tàn thuở nào trong một chiếc lò xo thời gian vặn vẹo. Và sự kỳ lạ nhất còn nằm ở những kết quả. Một vài bệnh nhân, sau vài tuần, đôi mắt trống rỗng bỗng lấp lánh một tia sắc bén khác thường, họ bắt đầu thầm thì những câu văn không logic về “nhịp đập của sỏi đá” hay “màu của im lặng”. Một bệnh nhân khác, khi được hỏi, chỉ mỉm cười và nói: “Tôi nghe thấy [Thầy lang] đang đọc… ngày mai”. Không ai bị chữa lành. Họ chỉ thay đổi. Họ trở thành những vật chứa, những cỗ máy sống kỳ dị trong một phòng thí nghiệm câm lặng, nơi ranh giới giữa khoa học và ma thuật đã bị xóa nhòa bởi một ý chí điên loạn. Không ai biết liệu Thầy lang có tìm thấy “bí mật” hay chỉ đang tự biến mình và những con người tàn tệ kia thành một chương trong cuốn sách về sự kỳ lạ vĩnh cửu, được viết bằng mùi thuốc sát trùng, tiếng kim loại va chạm và những giấc mơ về một sự bất tử không cần linh hồn.