Phim Ta Là Kẻ Phản Diện Mệnh Lớn (2026) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: I,The Fated Villain
Xem phim Ta Là Kẻ Phản Diện Mệnh Lớn có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: trailer
Năm phát hành: 2026
Thời lượng: ? phút/tập
Quốc gia:
Trung Quốc
Định dạng: Phim bộ
Số tập: 23 Tập
Đạo diễn:
Diễn viên:
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Ta Là Kẻ Phản Diện Mệnh Lớn 2026
Ta Là Kẻ Phản Diện Mệnh Lớn
---
Chương 1: Tỉnh dậy đã thành cha của tên nam phụ bia đỡ đạn
Cố Lâm Uyên cảm thấy đầu óc như bị ai dùng búa đập vào.
Hắn nhắm mắt lại, lại mở ra. Nhưng mà khoan đã — cái gì mà mùi trần nhà mốc rêu thế này? Cái gì mà giường gỗ cổ xưa, chất đầy sách cổ từng chồng chất chồng? Và cái gì mà mình đang mặc bộ quần áo rách tả tơi, tóc dài bù xù, trông như vừa bị ai ném xuống vực ba ngày ba đêm?
"Ông chủ! Ông chủ ngài tỉnh rồi!"
Một lão bộc tóc bạc chạy vào, mắt đỏ hoe, vừa khóc vừa cười. "Ông chủ, ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tiểu nhân đã gọi thầy thuốc ba lần rồi, đều nói ngài không qua nổi đêm nay..."
Cố Lâm Uyên ngồi bật dậy, mắt lạnh như băng nhìn lão bộc.
Lão bộc run rẩy, vội quỳ xuống: "Ông chủ, ngài... ngài nhận ra tiểu nhân không? Tiểu nhân là A Phúc a, hầu hạ ngài từ nhỏ..."
Cố Lâm Uyên không nói gì. Hắn đang cố gắng xử lý một đống ký ức đang ập vào đầu như thác lũ.
Cố Lâm Uyên. Tông chủ của tộc Cố, một trong những thế lực lớn nhất trong cõi tu tiên. Nhưng mà... hắn không phải Cố Lâm Uyên gốc. Hắn là một linh hồn từ thế giới khác xuyên qua vào cơ thể này.
Và điều đáng sợ nhất — hắn biết rõ cốt truyện của thế giới này.
Bởi vì đây chính là cuốn tiểu thuyết huyền huyễn nữ tần mà hắn đã đọc hết từ đầu đến cuối trước khi xuyên qua.
Trong cuốn tiểu thuyết này, Cố Lâm Uyên là ai?
Là phản diện lớn nhất. Là cái bia đỡ đạn tổng. Là cái gai trong mắt của nữ chính Tô Dao suốt cả cuốn sách. Hắn bị nữ chính lừa gạt, bị nam chính đánh bại, bị cả thiên hạ chê cười, cuối cùng chết không có chôn không có chắn, thân bị cắn nát bởi yêu thú, hồn phi phách tán.
Mà đứa con trai duy nhất của hắn — Cố Lâm Vũ Hiên — cũng chẳng khá hơn. Bị nữ chính thao túng, bị nam chính coi như con rối, cuối cùng hy sinh mạng sống để cứu nữ chính, chết oan tại chỗ mà không ai thương xót.
"Phản diện mệnh lớn..." Cố Lâm Uyên lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.
A Phúc nghe thấy, sững người: "Ông chủ, ngài nói gì?"
"Không có gì." Cố Lâm Uyên đứng dậy, vươn vai. Xương khớp kêu răng rắc. "Nói cho ta nghe, hiện tại tình hình như thế nào."
A Phúc thở dài một hơi dài: "Ông chủ, ngài bị thương nặng trong trận chiến với Yêu Vương Hắc Hổ ba tháng trước, từ đó đến nay vẫn nằm liệt giường. Tộc trưởng lão hội đã họp ba lần, đều muốn phế truất chức tông chủ của ngài, đề bạt Cố Lâm Thịnh lên thay..."
Cố Lâm Uyên nhíu mày. Cố Lâm Thịnh — anh em cùng cha khác mẫu, trong tiểu thuyết chính là kẻ đứng sau mọi âm mưu phản bội, cuối cùng hợp tác với nữ chính Tô Dao để hãm hại hắn.
"Vũ Hiên đâu?" Cố Lâm Uyên hỏi.
A Phúc sững sờ: "Tiểu chủ... Tiểu chủ đang ở trước đình. Có... có người đến nhà đòi hủy hôn."
Cố Lâm Uyên dừng bước.
Hủy hôn.
Trong ký ức nguyên bản, Cố Lâm Vũ Hiên có một hôn ước với con gái của tộc trưởng tộc Tô — chính là Tô Dao, nữ chính của cuốn tiểu thuyết. Nữ chính sau khi trưởng thành, phát hiện mình là Thiên Mệnh Chi Nữ, khí vận ngút trời, liền cùng nam chính — thiên mệnh chi tử Lạc Phong — đến tận cửa đòi hủy hôn.
Mà Cố Lâm Uyên nguyên bản, vì yêu Tô Dao đến mức mất trí, không chịu hủy hôn, cuối cùng bị Lạc Phong đánh bại trước mặt thiên hạ, mất hết mặt mũi.
Nhưng bây giờ...
Cố Lâm Uyên cười.
Nụ cười lạnh lẽo, mang theo một chút khinh thường, mang theo một chút tàn nhẫn.
"Đi. Ta cũng muốn gặp gặp cái thiên mệnh chi tử này."
---
Chương 2: Thiên mệnh chi tử? Ta trấn sát ngay tại chỗ
Trước đình chính của tộc Cố.
Cố Lâm Vũ Hiên đứng ở bậc thềm, sắc mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt. Phía trước hắn, một đoàn người áo trắng đang đứng, dẫn đầu là một thanh niên tuấn mỹ, mặc bào bạc, tóc buộc ngọc, toàn thân tỏa ra một luồng khí chấn động.
Lạc Phong. Thiên mệnh chi tử. Đệ nhất thiên tài của Lạc tộc. Tuổi còn trẻ đã đạt đến cảnh giới Kim Đan, được cả cõi tu tiên gọi là "Thiên tử phong lưu, vạn cổ khấu nhất".
Bên cạnh Lạc Phong, một nữ tử áo tím đứng lặng lẽ, khuôn mặt tuyệt mỹ, đôi mắt sáng như sao, nhưng ánh mắt lại mang theo một tầng sâu thẳm khó hiểu.
Tô Dao. Nữ chính.
"Vũ Hiên." Lạc Phong mở miệng, giọng bình thản nhưng mang theo áp lực kinh người. "Hôm nay ta đến đây, chỉ có một việc. Hôn ước giữa ngươi và Dao Nhi, từ hôm nay hủy bỏ. Ngươi không xứng đáng."
Cố Lâm Vũ Hiên cắn chặt răng, mắt đỏ hoe: "Lạc Phong, ngươi..."
"Vũ Hiên." Tô Dao bước lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo. "Ta và ngươi vốn không cùng một thế giới. Ngươi nên hiểu."
Cố Lâm Vũ Hiên nhìn Tô Dao, trong mắt đau đớn: "Dao Nhi, ngươi... ngươi thật sự không có chút tình cảm nào với ta sao?"
Tô Dao quay mặt đi, không đáp.
Lạc Phong cười lạnh: "Ngươi còn không hiểu sao? Dao Nhi là Thiên Mệnh Chi Nữ, khí vận ngút trời. Còn ngươi? Cha ngươi là phản diện, ngươi cũng chẳng khá hơn. Đừng có làm khó dễ."
Áp lực từ cảnh giới Kim Đan trút xuống, Cố Lâm Vũ Hiên không chịu nổi, lảo đảo lùi lại vài bước, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Đám người tộc Cố xung quanh nhìn thấy, ai nấy đều cắn răng tức giận, nhưng không ai dám lên tiếng. Bởi vì Lạc Phong không chỉ là thiên tài của Lạc tộc, phía sau hắn còn có cả một tông phái cổ lão làm chỗ dựa.
Đúng lúc này —
Một bước chân vang lên.
Không nhanh, không chậm. Nhưng mỗi một bước đều như gõ vào tim mọi người, khiến không khí xung quanh đều trở nên nặng nề.
Cố Lâm Uyên từ bên trong đi ra.
Hắn vẫn mặc bộ quần áo rách tả tơi, tóc dài buông xõa, sắc mặt hơi trắng bệch vì thương thế chưa lành. Nhưng đôi mắt kia — lạnh như hàn băng, sâu như vực sâu — khiến tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.
Đây là Cố Lâm Uyên sao? Cố Lâm Uyên trong truyền thuyết đã bị thương nặng, sắp chết?
"Cha!" Cố Lâm Vũ Hiên vội chạy đến, đỡ Cố Lâm Uyên, giọng run rẩy: "Cha, ngài sao lại ra ngoài? Thương thế của ngài..."
Cố Lâm Uyên vẫy tay, để Cố Lâm Vũ Hiên đứng sang một bên. Sau đó, ánh mắt hắn từ từ quét qua Lạc Phong, quét qua Tô Dao, cuối cùng dừng lại trên người Lạc Phong.
Lạc Phong cảm thấy một luồng áp lực kinh khủng đè xuống, không khí trong phổi như bị ép ra ngoài, hắn vô thức lùi lại nửa bước.
Cảm giác này... không thể nào! Cố Lâm Uyên rõ ràng đã bị thương nặng, tu vi sụp đổ, sao có thể tỏa ra áp lực mạnh đến vậy?
"Thiên mệnh chi tử?" Cố Lâm Uyên mở miệng, giọng bình thản nhưng mang theo một chút trêu chọc. "Đến nhà người ta đòi hủy hôn, còn dám động thủ với con ta. Lạc tộc dạy dỗ ra người như ngươi, thật là làm người ta không khỏi cười."
Lạc Phong sắc mặt đỏ lên: "Cố Lâm Uyên! Ngươi..."
"Ta nói sai sao?" Cố Lâm Uyên cất bước đi tới, mỗi bước đều mang theo uy nghiêm kinh người. "Hôn ước giữa hai nhà, do hai vị tộc trưởng ký kết, có lão tổ làm chứng. Ngươi đến đây nói hủy là hủy? Còn coi thường tộc Cố ta sao?"
Lạc Phong cắn răng: "Cố Lâm Uyên, ngươi rõ ràng biết Dao Nhi là Thiên Mệnh Chi Nữ, ngươi còn không chịu buông tay, chẳng phải là kéo dài hạnh phúc của Dao Nhi sao?"
Cố Lâm Uyên nghe vậy, bỗng nhiên cười lớn.
Tiếng cười vang vọng khắp trời đất, mang theo một chút điên cuồng, mang theo một chút khinh thường.
"Thiên Mệnh Chi Nữ?" Cố Lâm Uyên nhìn Tô Dao, ánh mắt sâu thẳm. "Nói cho ta nghe, Thiên Mệnh Chi Nữ của ngươi, khí vận ngút trời của ngươi, có phải là dựa vào cái gì mà có được không?"
Tô Dao sững sờ, trong mắt lóe lên một tia hoảng hốt.
Cố Lâm Uyên tiếp tục nói: "Ta nghe nói, ngươi lúc nhỏ bị mất tích, được một người phát hiện ở bên bờ sông, mang về nuôi. Sau đó mới phát hiện thiên phú dị bẩm, được tông phái thu nhận. Nhưng mà — ngươi có biết ngươi thật sự là ai không?"
Tô Dao sắc mặt đột biến: "Ngươi... ngươi nói cái gì?"
Cố Lâm Uyên không đáp, chỉ cười lạnh.
Trong tiểu thuyết nguyên bản, thân phận thật sự của Tô Dao là con gái của Lạc tộc, bị đánh cắp chí bảo khi còn nhỏ, bị người khác mang đi nuôi. Mà chí bảo bị đánh cắp đó, chính là bảo vật trấn tộc của tộc Cố — Hồn Linh Châu.
Cố Lâm Uyên nguyên bản, vì yêu Tô Dao, không chịu đòi lại. Nhưng bây giờ, hắn không phải Cố Lâm Uyên nguyên bản.
"Hủy hôn?" Cố Lâm Uyên quay sang nhìn Lạc Phong. "Được. Hôn ước hủy bỏ. Nhưng trước khi hủy, có một việc phải làm rõ."
Hắn giơ tay lên, một luồng khí mạnh mẽ bùng phát, trực tiếp đánh vào ngực Lạc Phong.
Lạc Phong không kịp phòng bị, bị đánh bay ra ngoài mười mấy trượng, miệng phun máu tươi.
"Phong ca!" Tô Dao kinh hô, vội chạy đến đỡ Lạc Phong.
Lạc Phong đứng dậy, mắt đỏ ngầu nhìn Cố Lâm Uyên: "Cố Lâm Uyên! Ngươi dám đánh ta?!"
"Đánh ngươi thì sao?" Cố Lâm Uyên bình thản. "Ngươi đến nhà ta, động thủ với con ta, ta không giết ngươi đã là nhãn lực rồi. Còn nữa —"
Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén: "Hồn Linh Châu, trả lại."
Tô Dao toàn thân cứng đờ.
Lạc Phong cũng sững sờ: "Hồn Linh Châu? Cái gì vậy?"
Cố Lâm Uyên không giải thích, chỉ nhìn Tô Dao: "Ngươi biết ta đang nói cái gì."
Tô Dao cắn môi, trong mắt lóe lên nhiều tia cảm xúc — sợ hãi, do dự, không cam lồng. Cuối cùng, hắn cắn răng: "Ta không biết ngươi đang nói gì."
Cố Lâm Uyên cười: "Không sao. Ngươi không nói, ta tự lấy."
Hắn giơ tay lên, một luồng khí mạnh mẽ bao trùm lấy Tô Dao. Tô Dao cảm thấy một vật trong ngực mình đang bị hút ra ngoài — một viên ngọc châu phát sáng xanh lam, từ trong ngực hắn bay ra, rơi vào tay Cố Lâm Uyên.
Hồn Linh Châu. Bảo vật trấn tộc của tộc Cố, bị Tô Dao lừa gạt lấy từ Cố Lâm Uyên nguyên bản.
"Không!" Tô Dao kinh hô, vội lao lên muốn giành lại.
Nhưng Cố Lâm Uyên chỉ nhẹ nhàng vung tay, một luồng khí đã đẩy hắn ra ngoài.
"Đây là đồ của tộc Cố ta." Cố Lâm Uyên nói bình thản. "Ngươi lấy trộm đi bao năm, cũng nên trả lại rồi."
Lạc Phong nhìn thấy Hồn Linh Châu, sắc mặt đại biến: "Đó là... Linh bảo cấp Thượng Phẩm?!"
Cố Lâm Uyên không để ý hắn, đem Hồn Linh Châu thu vào trong ngực, sau đó quay sang nhìn Cố Lâm Vũ Hiên.
Cố Lâm Vũ Hiên đứng ở bên cạnh, mắt trợn tròn nhìn cha mình, trong mắt tràn đầy khó tin.
Cha mình... thật sự là cha mình sao? Sao hôm nay cha mình trông khác lạ như vậy?
"Vũ Hiên." Cố Lâm Uyên gọi.
"Con... con ở đây." Cố Lâm Vũ Hiên vội đáp.
Cố Lâm Uyên nhìn hắn, ánh mắt dịu đi một chút: "Từ nay về sau, đừng để ai bắt nạt ngươi. Nếu có, nói cho ta biết."
Cố Lâm Vũ Hiên nghe vậy, mắt đỏ hoe, gật đầu liên tục.
Lạc Phong đứng ở bên ngoài, sắc mặt xanh mét, nhưng không dám lên tiếng. Vừa rồi một chiêu của Cố Lâm Uyên đã đánh hắn trọng thương, hõn biết rõ mình không phải là đối thủ.
"Đi." Lạc Phong cắn răng, kéo Tô Dao rời đi.
Tô Dao bị kéo đi, quay đầu nhìn Cố Lâm Uyên, trong mắt mang theo một chút phức tạp.
Cố Lâm Uyên nhìn bóng lưng họ rời đi, không nói gì.
Hắn biết rõ, chuyện này chưa kết thúc.
Tô Dao là Thiên Mệnh Chi Nữ, Lạc Phong là thiên mệnh chi tử, phía sau họ có tông phái cổ lão làm chỗ dựa. Họ sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nhưng Cố Lâm Uyên cũng không sợ.
Bởi vì hắn biết rõ cốt truyện của cuốn tiểu thuyết này, biết rõ mọi bí mật, mọi âm mưu, mọi điểm yếu.
Hắn là phản diện mệnh lớn? Được. Vậy thì hắn sẽ làm phản diện mệnh lớn đến mức cả thiên hạ đều phải run rẩy.
---
Chương 3: Thu đồ đệ chân truyền
Sau khi Lạc Phong và Tô Dao rời đi, Cố Lâm Uyên quay về trong phòng, ngồi xuống bàn, bắt đầu suy nghĩ.
Hiện tại tình hình rất nguy hiểm. Tộc Cố nội bộ không ổn định, Cố Lâm Thịnh đang âm mưu phế truất hắn. Bên ngoài, Lạc tộc và tông phái cổ lão đang chờ thời cơ. Mà bản thân hắn, thương thế chưa lành, tu vi chỉ còn lại ba phần mười.
Nhưng hắn có một thứ mà không ai có — kiến thức về toàn bộ cốt truyện.
Trong tiểu thuyết nguyên bản, có một nữ phụ phản diện tên Quý Khinh Trần. Nàng là con gái của tộc trưởng tộc Quý, vì bị nữ chính Tô Dao hãm hại, cuối cùng bị trục xuất khỏi tộc, chết tại chỗ trong tuyết lạnh.
Nhưng Cố Lâm Uyên biết, thiên phú của Quý Khinh Trần cực kỳ cao, chỉ là bị người hãm hại mà không thể phát huy. Nếu có người chỉ đạo, tương lai của nàng tất nhiên không thể đoán trước.
Hắn quyết định — thu Quý Khinh Trần làm đồ đệ chân truyền.
---
Ba ngày sau.
Cố Lâm Uyên mang theo Cố Lâm Vũ Hiên, đi đến một ngôi làng nhỏ ở rìa thành.
Trong làng, một nữ tử mười sáu tuổi đang ngồi co ro ở góc tường, quần áo rách tả tơi, sắc mặt trắng bệch, trên người có vết thương chảy máu.
Quý Khinh Trần.
Cố Lâm Uyên đứng trước mặt nàng, nhìn nàng.
Quý Khinh Trần ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như nước, nhưng mang theo một tầng lạnh lẽo: "Ngươi là ai?"
"Ta là Cố Lâm Uyên." Cố Lâm Uyên nói bình thản.
Quý Khinh Trần sững sờ, sau đó cười lạnh: "Tông chủ tộc Cố? Đến đây làm gì? Đến xem trò vui sao?"
Cố Lâm Uyên không để ý giọng nói châm chọc của nàng, chỉ nói: "Ta đến đây, là muốn thu ngươi làm đồ đệ."
Quý Khinh Trần ngẩng đầu, mắt trợn tròn: "Cái gì?"
"Ngươi thiên phú dị bẩm, căn cốt tu luyện cực tốt, chỉ là bị người hãm hại, không có cơ hội phát huy." Cố Lâm Uyên nói thẳng. "Ta thu ngươi làm đồ đệ chân truyền, truyền thụ công pháp cho ngươi, giúp ngươi báo thù."
Quý Khinh Trần nhìn Cố Lâm Uyên, trong mắt lóe lên nhiều tia cảm xúc — nghi ngờ, kỳ vọng, sợ hãi, cam lồng.
Cuối cùng, nàng cắn răng: "Tại sao ngươi muốn giúp ta?"
Cố Lâm Uyên cười: "Bởi vì ta cũng là người bị nữ chính Tô Dao hại."
Quý Khinh Trần nghe vậy, đôi mắt sáng lên.
Nàng quỳ xuống, dùng sức dập đầu xuống đất: "Đệ tử Quý Khinh Trần, bái kiến sư phụ!"
Cố Lâm Uyên gật đầu, giơ tay đứng dậy nàng: "Đứng lên. Từ nay về sau, ngươi là đồ đệ của ta. Không ai dám bắt nạt ngươi."
Cố Lâm Vũ Hiên đứng ở bên cạnh, nhìn Quý Khinh Trần, trong mắt lóe lại một tia ánh sáng kỳ lạ.
---
Chương 4: Giải oan cho Lạc tộc
Thu Quý Khinh Trần làm đồ đệ về tộc, Cố Lâm Uyên bắt đầu bố trí.
Trước hết, hắn cần phải ổn định nội bộ tộc Cố.
Cố Lâm Thịnh — anh em cùng cha khác mẫu — là mối đe dọa lớn nhất. Trong tiểu thuyết nguyên bản, Cố Lâm Thịnh hợp tác với Tô Dao, mưu đồ phế truất Cố Lâm Uyên, cuối cùng thành công.
Nhưng bây giờ, Cố Lâm Uyên đã biết rõ mọi âm mưu của hắn.
Một buổi chiều, Cố Lâm Uyên triệu tập tộc trưởng lão hội.
Trong đại điện, mười hai vị tộc trưởng lão ngồi hai bên, sắc mặt khác nhau. Có người khinh thường, có người lo lắng, có người lạnh lùng.
Cố Lâm Thịnh ngồi ở vị trí thứ hai bên phải, sắc mặt bình thản, nhưng trong mắt lại mang theo một chút khinh mạn.
"Cố Lâm Uyên." Một vị tộc trưởng lão lớn tuổi mở miệng, giọng lạnh lùng. "Ngươi bị thương nặng, tu vi sụp đổ, không xứng đáng làm tông chủ. Ta đề nghị, phế truất chức tông chủ của ngươi, đề bạt Cố Lâm Thịnh lên thay."
Đám tộc trưởng lão xung quanh gật đầu tán thuận.
Cố Lâm Thịnh cười nhẹ, khoanh tay trước ngực, nhìn Cố Lâm Uyên.
Cố Lâm Uyên ngồi ở vị trí cao nhất, không nói gì, chỉ nhìn đám tộc trưởng lão.
Sau một lúc lâu, hắn mới mở miệng: "Xem như ta không xứng đáng làm tông chủ?"
Tộc trưởng lão lớn tuổi cười lạnh: "Ngươi tự biết."
Cố Lâm Uyên gật đầu: "Được. Vậy ta hỏi một câu — ba tháng trước, trận chiến với Yêu Vương Hắc Hổ, ai là người hối hả nhất rút lui, khiến ta bị vây ở phía trước?"
Đại điện im phăng phắc.
Cố Lâm Thịnh sắc mặt đột biến.
Cố Lâm Uyên tiếp tục nói: "Ai là người đã lén lút liên lạc với Lạc tộc, hứa hẹn sau khi ta bị phế truất, sẽ đem ba phần mườu lãnh thổ của tộc Cố hiến cho Lạc tộc?"
Cố Lâm Thịnh đứng bật dậy: "Cố Lâm Uyên! Ngươm vu cáo ta?!"
Cố Lâm Uyên không đáp, chỉ vung tay.
Một cuốn sổ bay ra, rơi xuống trước mặt đám tộc trưởng lão.
Tộc trưởng lão lớn tuổi mở ra xem, sắc mặt đột biến.
Trong sổ ghi rõ mọi giao dịch giữa Cố Lâm Thịnh và Lạc tộc — thời gian, địa điểm, nội dung, thậm chí còn có ấn ký linh lực của Cố Lâm Thịnh.
"Đây... đây là..." Tộc trưởng lão lớn tuổi run rẩy.
Cố Lâm Thịnh sắc mặt trắng bệch, lảo đảu lùi lại: "Không... không phải ta... đây là giả..."
"Giả?" Cố Lâm Uyên cười lạnh. "Ấn ký linh lực trên đó, ngươi có dám dùng linh lực xác nhận không?"
Cố Lâm Thịnh cắn răng, đột nhiên bạo khởi, một luồng khí mạnh mẽ hướng về phía Cố Lâm Uyên.
Nhưng Cố Lâm Uyên chỉ nhẹ nhàng giơ tay, một luồng khí cường đại đã trấn áp Cố Lâm Thịnh xuống đất.
Cố Lâm Thịnh quỳ trên mặt đất, không thể động đậy, mắt đầy không cam lồng.
"Cố Lâm Thịnh phản bội tộc, liên lạc với địch nhân, vu cáo tông chủ." Cố Lâm Uyên nói bình thản. "Theo quy củ tộc, xử tử."
Đám tộc trưởng lão xung quanh nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Cố Lâm Thịnh bị lính canh kéo đi, tiếng gào thét vang vọng khắp đại điện.
Cố Lâm Uyên nhìn đám tộc trưởng lão, giọng bình thản: "Còn ai muốn phế truất ta không?"
Im phăng phắc.
Không ai dám lên tiếng.
---
Xử lý xong Cố Lâm Thịnh, Cố Lâm Uyên bắt đầu bước tiếp theo — giải oan cho Lạc tộc.
Trong tiểu thuyết nguyên bản, Lạc tộc là một tộc nhỏ, bị tộc lớn hãm hại, cuối cùng diệt vong. Nhưng Cố Lâm Uyên biết, Lạc tộc ẩn chứa một bí mật lớn — tổ tiên của Lạc tộc từng là một đại năng cấp Thần Cảnh, để lại một di bảo ẟi sâu dưới lòng đất.
Nếu có thể giải oan cho Lạc tộc, được Lạc tộc trung thành, về sau sẽ là một sự giúp đỡ không nhỏ.
Hắn mang theo Cố Lâm Vũ Hiên và Quý Khinh Trần, đi đến Lạc tộc.
Lạc tộc nằm ở một thung lũng hẹp, quy mô không lớn, chỉ có vài trăm người. Nhưng mỗi người đều có khí chất phi pháo, mắt sáng rõ, rõ ràng là đã trải qua tu luyện bài bản.
Tộc trưởng Lạc tộc tên Lạc Thiên Vân, là một trung niên nhân, sắc mặt khắc khổ, nhưng ánh mẩn lại mang theo một chút kiên nghị.
"Cố tông chủ đến đây, có chuyện gì?" Lạc Thiên Vân hỏi, giọng bình thản nhưng mang theo cảnh giác.
Cố Lâm Uyên không vòng vo, thẳng vào vấn đề: "Ta đến đây, là muốn giải oan cho Lạc tộc."
Lạc Thiên Vân sững sờ: "Giải oan?"
Cố Lâm Uyên gật đầu: "Ta biết, Lạc tộc bị tộc Mộ hãm hại, bị vu oan là tộc phản, bị trục xuất khỏi vùng đất cũ, buộc phải di cư đến thung lũng này. Ta có thể giúp Lạc tộc minh oan, đòi lại vùng đất cũ."
Lạc Thiên Vân nhìn Cố Lâm Uyên, trong mắt lóe lại một tia kỳ vọng, nhưng rồi lại tắt: "Cố tông chủ, ngươi có biết tộc Mộ mạnh cỡ nào không? Bọn họ có ba vị tu sĩ Nguyên Anh, mà ta Lạc tộc, người mạnh nhất chỉ là ta, cũng chỉ là Kim Đan viên mãn."
Cố Lâm Uyên cười: "Ta biết. Nhưng ta có biện pháp."
Hắn lấy ra một cuốn sổ, đưa cho Lạc Thiên Vân: "Đây là bằng chứng cho thấy tộc Mộ đã giả tạo chứng cứ, vu oan Lạc tộc. Nếu đem này công bố ra ngoài, tộc Mộ sẽ bị cả cõi tu tiên chỉ trích."
Lạc Thiên Vân mở sổ xem, sắc mặt đột biến: "Đây... đây thật sự là..."
"Đúng." Cố Lâm Uyên gật đầu. "Ta đã sớm thu thập được. Chỉ là chưa tìm được thời cơ thích hợp."
Lạc Thiên Vân nhìn Cố Lâm Uyên, trong mắt tràn đầy cảm kích: "Cố tông chủ, nếu ngươi thật sự có thể giải oan cho Lạc tộc, ta Lạc tộc từ nay về sau, nguyện theo Cố tông chủ, chết không hai lòng!"
Cố Lâm Uyên gật đầu: "Được. Vậy thì hãy theo ta."
---
Chương 5: Bước đầu thành công
Cố Lâm Uyên bắt đầu hành động.
Trước hết, hắn đem bằng chứng gửi đến Hội đồng Tu Tiên — tổ chức quyền lực lớn nhất trong cõi tu tiên, chịu trách nhiệm phán xét các tranh chấp giữa các tộc.
Hội đồng Tu Tiên nhận được bằng chứng, lập tức triệu tập hội nghị.
Tại hội nghị, Cố Lâm Uyên đích thân xuất hiện, đưa ra bằng chứng, chỉ ra tộc Mộ đã giả tạo chứng cứ, vu oan Lạc tộc.
Tộc Mộ không chịu thừa nhận, nhưng khi Cố Lâm Uyên lấy ra ấn ký linh lực và ký ức hồn phách làm bằng chứng, tộc Mộ không thể phản bác.
Cuối cùng, Hội đồng Tu Tiên phán quyết: Lạc tộc vô tội, tộc Mộ phải bồi thường và xin lỗi công khai.
Tin tức truyền ra, cả cõi tu tiên đều xôn xao.
Lạc tộc được minh oan, Lạc Thiên Vân đột nhiên quỳ trước mặt Cố Lâm Uyên, khóc không thành tiếng: "Cố tông chủ, ân cứu mạng của ngươi, Lạc tộc ta không bao giờ quên!"
Cố Lâm Uyên đứng dậy Lạc Thiên Vân: "Đứng lên. Ta giúp Lạc tộc, không phải vì muốn Lạc tộc cảm kích. Mà là bởi vì — đây là điều nên làm."
Lạc Thiên Vân nhìn Cố Lâm Uyên, trong mắt tràn đầy kính trọng.
Từ đó, Lạc tộc trở thành đồng minh trung thành nhất của Cố Lâm Uyên.
---
Chương 6: Nữ chính không cam lồng
Tô Dao nghe tin Lạc tộc được minh oan, sắc mặt trắng bệch.
Nàng biết rõ, bí mật thật sự của mình đang bị Cố Lâm Uyên nắm giữ. Nếu Cố Lâm Uyên công bố, nàng sẽ mất tất cả.
"Phong ca." Tô Dao nhìn Lạc Phong, giọng run rẩy. "Ta phải đối phó với Cố Lâm Uyên."
Lạc Phong cắn răng: "Ta cũng đang nghĩ vấn đề này. Cố Lâm Uyên lần này thu hồi Hồn Linh Châu, giải oan cho Lạc tộc, uy vọng ngày càng lớn. Nếu để hắn tiếp tục phát triển, về sau sẽ khó đối phó."
Tô Dao gật đầu: "Ta có một kế hoạch."
Nàng nói nhỏ với Lạc Phong vài câu, Lạc Phong nghe vậy, sắc mặt đột biến: "Kế hoạch này... có phải hơi nguy hiểm quá không?"
Tô Dao cắn môi: "Không có cách khác. Cố Lâm Uyên quá nguy hiểm. Nếu không trừ hắn sớm, về sau sẽ không có cơ hội."
Lạc Phong gật đầu: "Được. Ta theo ngươi."
---
Chương 7: Phản diện mệnh lớn
Cố Lâm Uyên biết rõ, Tô Dao và Lạc Phong sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn đã thu hồi Hồn Linh Châu, ổn định nội bộ tộc Cố, thu Quý Khinh Trần làm đồ đệ, giải oan cho Lạc tộc, uy vọng ngày càng lớn.
Mà bản thân hắn, cũng đang nhanh chóng khôi phục tu vi.
Hắn là phản diện mệnh lớn? Được. Vậy thì hắn sẽ làm phản diện mệnh lớn đến mức cả thiên hạ đều phải quỳ gối.
Bởi vì hắn không chỉ là phản diện.
Hắn là kẻ biết rõ mọi bí mật của thế giới này, là kẻ nắm giữ toàn bộ cốt truyện, là kẻ có thể thay đổi vận mệnh.
Thiên mệnh chi tử? Thiên Mệnh Chi Nữ?
Trong mắt hắn, đều chỉ là con rối trên sân khấu.
Mà hắn — mới là người đang đạo diễn vở kịch này.
---
Cố Lâm Uyên đứng trên đỉnh đại điện tộc Cố, nhìn ra xa.
Phương xa, mây đen dồn dập, sấm sét nổ vang.
Một trận đại chiến, đang đến gần.
Nhưng Cố Lâm Uyên không sợ.
Hắn cười.
Nụ cười lạnh lẽo, mang theo một chút khinh thường, mang theo một chút tàn nhẫn, mang theo một chút... khoái lạc.
"Đến đi." Hắn lẩm bẩm. "Ta đã đợi rồi."
---
Truyện còn tiếp...