Dưới làn sương mờ ảo bao phủ Bích Lạc Đại Lục, số phận nghiệt ngã của Tô Lạc bắt đầu bằng tiếng đạn xé gió. Nữ đặc vụ lừng danh một thời - người từng khiến giới ngầm run sợ với biệt danh "Dạ Hợp" - gục ngã trong vũng máu loang giữa đường phố tối. Đôi mắt mở lớn ngước lên bầu trời đen kịt không sao, kẽ môi khẽ run: "Sao ngươi lại là chính hắn..." Lưỡi dao găm tẩm độc trên tay kẻ phản bội chính là câu trả lời tàn nhẫn. Khi trái tim ngừng đập, cô chẳng thể ngờ kiếp sau mình sẽ tỉnh giữa nghìn năm xa cách. Hơi thở nghẹn lại khi làn da tiếp xúc thứ mùi mục nồng nặc. Tầm mắt nhòe nhạt dần hiện rõ khung cảnh gác mái ọp ẹp đầy mạng nhện, nơi sinh kế chập chờn chiếu rơm cùng bát cháo thiu là thứ duy nhất thuộc về "Tô Lạc bản địa". Bàn tay gầy guộc giơ lên ngỡ ngàng - không phải bàn tay từng cầm súng nhuần nhuyễn, mà là bàn tay run rẩy của kẻ ốm yếu bệnh tật. Ký ức xa lạ ập về: đứa con gái thất sủng của Tô gia, vật hi sinh trong cuộc đấu đá quyền lực, sống mòn nơi góc chùa hoang lạnh lẽo. Tiếng cười khẩy vẳng từ sân trước: "Đồ phế vật! Mau mang thùng nước vào!" - Đám gia nô khinh miệt quẳng chiếc gầu mục vào mặt nàng. Quật cường trong huyết quản nữ đặc vụ bỗng sôi sục khi ngón tay chạm vào vết rỉ máu trên vai - di chứng từ trận đòn hôm trước. Môi cong nhẹ thành nụ cười lạnh: "Mượn xác hoàn hồn ư? Cứ xem các ngươi đùa được bao lâu..." Dưới ánh trăng xuyên qua khe ván, bóng người thon gầy bỗng vụt qua như quỷ mị. Chiếc trâm cài đầu rỉ sét trong tay nàng giờ đã đâm xuyên cổ họng tên côn đồ định áp bức tỳ nữ nhỏ. Đôi mắt nâu bình thản nhìn xác địch rơi xuống bùn, giọng nói vang lên khiến đám người chứng kiến sởn gai ốc: "Tô gia mà các ngươi khinh thường... hôm nay khai mở!