Bầu trời Sài Gòn đêm ấy đặc quánh khói bụi và mưa lâm thâm. Trong căn phòng nhỏ đầy tài liệu chất đống tại cục Hải Quan, Trung úy Hải Dũng nhíu mày nhìn chằm chằm vào bản đồ vận chuyển đường thủy. Mười năm đeo bám nghề, chưa lần nào anh cảm thấy cái bóng tội phạm ám ảnh đến thế. "Taskaree" — cái tên như lưỡi dao cứa vào suy nghĩ anh mỗi ngày. MẠNG LƯỚI BUÔN LẬU "TASKAREE": Không phải một tổ chức xô bồ. Taskaree vận hành như cỗ máy tinh vi. Từ heroin trá hình trong lô hàng gạo xuất khẩu, đến vũ khí độn trong container phế liệu điện tử. Những chiếc tàu "ma" không số hiệu, thủy thủ đoàn toàn mặt sẹo dọc trán. Chúng chọn đánh úp vào những khung giờ hải quan mỏi mệt nhất: 3 giờ sáng, khi sương muối dày đặc che khuất camera giám sát. CUỘC ĐỐI ĐẦU: Dũng và đội đặc nhiệm 6 người đã săn Taskaree suốt 8 tháng. Mọi chốt chặn sông Sài Gòn đều vô dụng. Kẻ đứng đầu mạng lưới — "Cá Voi" — luôn chậm hơn họ một bước. Cho đến đêm phục kích tại bến Bình Đông. Khi đoàn xe bồn chở dầu lao ào vào trạm kiểm soát, Dũng đột ngột nhận ra tất cả chỉ là mồi nhử. TRỞ NGẠI KHÔNG TÊN: - Kẻ nội gián: Ai đó trong đội ngũ hải quan liên tục rò rỉ lộ trình tuần tra. - Mạng lưới hối lộ rộng khắp: Từ nhân viên cảng đến cảnh sát địa bàn đều nhận "phong bì đen" của Taskaree. - Nguy cơ máu: Đội của Dũng hai lần suýt mất mạng vì bẫy lựu đạn gài dưới thùng kiểm tra. Ánh mắt Dũng đơ cứng khi phát hiện ra cú lừa kinh điển nhất: Toàn bộ lô hàng ma túy chuẩn bị đột kích chỉ là hàng giả. Taskaree đánh thẳng vào uy tín của cả đội. KẾT CỤC MỞ: Giữa đêm, tin nhắn lạ hiện lên điện thoại Dũng: "Ngươi săn bóng, hay chính bóng đang săn ngươi?". Trong căn phòng trống, tiếng bước chân ai đó vang lên phía sau lưng... Câu chuyện của những con người dám đâm đầu vào bóng tối giờ đây phụ thuộc vào một thứ duy nhất: Liệu lương tâm có đủ mạnh để thắng sợ hãi?