Ban ngày mới qua nửa, làng đường ray đã rộn tiếng còi tàu lo l tiếng bánh sắt lóc cóc. Titipo – chú tàu hỏa lớp mới ra xưởng – chậm rãi trườn qua ngã tư đường tàu, mắt đèn nhấp nháy liếc nhìn đám đầu máy đàn anh đang hì hục kéo toa phía trước. Lại một cuộc trò chuyện xì xào vọng đến tai cậu: "Non choẹt thế kia, làm sao gánh hết khách làng ta?", "Thử coi hôm trước suýt trật đường ray rồi còn gì!" Cái tít còi của Titipo bỗng khản đặc. Cư dân Làng Tàu chưa dám tin cậu, phải làm sao đây? Hôm ấy, trời chợt đổ cơn giông. Đường sắt đoạn đèo Tà Cú vốn dốc đứng nay trơn như đổ mỡ. Cái bóng lùn xùn của bác tàu chở than lão làng Cá Sấu Xám chao đảo giữa mưa, mười hai toa hàng kéo lê lết trên ray. Tàu Hỏa Titipo bỗng phóng vụt từ trạm ký túc xá, hụ còi xin trợ giúp: "Để cháu giữ đuôi cho bác! Cháu nguyện đảm bảo an toàn!" Chưa kịp nghe lời can ngăn, cậu đã chủ động ghép nối vào đoàn tàu, bánh nghiến chặt đường ray cái rầm! Đoạn đường 5 cây số trở thành trận chiến thực thụ. Titipo dồn hết hơi phụt ra từng luồng khói trắng đặc, cả thân máy nóng ran như muốn bốc cháy. Cậu mím chặt hai hàm bánh răng chống trượt, từng centimet đẩy đoàn tàu lên dốc. "Một… hai… ba… qua đỉnh rồi!" Tiếng reo từ trạm trưởng vang lên khi những giọt dầu nhớt cuối cùng nhỏ xuống đường ray. Cả Làng Tàu ùa ra ga đón đoàn tàu hạng nặng về bình yên, trên môi Titipo nở nụ cười bụi bặm. Lần đầu tiên các bé tàu con được thấy Bác Cả Đầu Tàu vỗ nhẹ lên buồng lái Titipo: "Lão già chúng tôi cần những chiến sĩ như cậu!" Ngày hôm sau, biển phân công tuyến đường chính dán tên Tàu Hỏa Titipo (Phần 2) bằng chữ đỏ chói. Nhưng liệu thử thách sắp tới – khi phải dẫn đoàn tàu tốc hành xuyên đêm – sẽ còn khắc nghiệt thế nào?