Vùng sơn cước đại ngàn mây phủ, Vu Mã như mầm cây dại bật lên từ đất đá. Gót chân trần in dấu trên triền núi gập ghềnh, nhu quyền Thái Cực quét lướt màn sương mai. Những đường quyền nhu hóa cương, chính giữa hư không vặn xoắn thành vòng đồng tâm - đạo của đất trời ngấm vào xương cốt từ ký ức mỏng manh nhất. Đứa trẻ bị bỏ quên ngửa mặt nhìn trời mà ngỡ đồi núi là mẹ. Tiếng chim khe khẽ rơi xuống suối tối, cơn thịnh nộ năm nào như tảng đá lở chắn ngực. Sư phụ gõ vào bắp tay gầy guộc: "Cân bằng âm dương không chỉ ở thế đứng". Vòng luân chuyển nội lực đẩy sương tan, như hơi thở đầu tiên xua đi bóng tối trong lồng ngực thiếu niên. Cơn bão nội tâm quật ngã anh xuống đất nhục. Người đàn ông áo vải đỡ lấy đệ tử đang nghiến răng nghiến lợi, để mùi máu tươi thấm ướt tay áo. "Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, tâm không tĩnh thì quyền không thành" - câu nói cuối cùng phả vào gáy Vu Mã như đốm lửa nhỏ. Hai bàn tay già nua siết chặt vòng hư không trước khi buông ra giữa ngàn gió hú. Cốc khói lam chiều đo đỏ viền bờm sư tử đá. Vu Mã đứng tấn nghiêng mình trước hư vô, vầng thái dương chảy xuống ngọn bút lông chấm lệ. Ký ức xoáy thành hố đen giữa thế "Bạch Hạc Lượng Xí". Bụi cỏ may dưới chân như tiếng cười cha năm xưa: "Võ đạo của ta là Thái Cực, tâm đạo của ta là hòa hợp". Đôi tay rách bươc vẽ giữa không trung đường Âm Dương ngư - nước mắt mặn chát hòa vào suối đắng. Bốn mùa chồng lên vòng xoáy nội công. Buổi sáng núi thức giấc trong nhịp thở nhuyễn như miên, chạng vạng về đọng lại bóng người xoay tròn vũ điệu vô cực. Thương đau chuyển hóa thành nội lực, hận thù bật rễ khỏi huyệt đan điền. Mỗi đêm trường, thanh long đao múa theo tự sự: "Cha đã thất bại vì đuổi theo cương mãnh mà quên nhu nhuyễn. Con đường này đã có ngã rẽ..." Ngày tiễn cố nhân vào tro bụi, tuyệt kỹ "Bích Lịch Kim Thanh" rung lên não bạt. Vu Mã bước vòng cung trầm tư trên đỉnh hiểm, gót chân chạm đất mà lòng phiêu dật giữa mây ngàn. Từ đỉnh Thiên Môn nhìn xuống, chùa cổ như đốm son giữa đại ngàn xanh thẳm. Thái Cực không còn là bài quyền - nó là hơi thở đẩy cây rừng vươn thẳng, là sức sống khiến thác ghềnh không ngừng chảy. Dư chấn từ đường miên thủ cuối cùng của sư phụ giờ đã hóa thành lưỡng nghi đồ gập ghềnh dưới chân. Vu Mã cảm nhận luân xa đan điền nóng rực lên với ý niệm mới: "Phát dương Thái Cực không bằng kiếm lệ, không phải lấy thân thể làm bia ngắm. Phải khiến muôn người hiểu được - giữa Âm Dương luân chuyển, hận thù chỉ là đám mây ngăn trở mặt trời vĩnh cửu...".