Bối cảnh được đặt vào năm 1939, cả nước chìm trong biển lửa trước âm mưu xâm lược của phát xít Nhật. Nơi vùng núi hùng vĩ Thái Hành, cảnh sắc vốn hùng nhưng cũng trầm lắng, nay thêm phần căng thẳng và tang tóc bởi tiếng súng chiến tranh vang vọng từng núi rừng. Giữa muôn vàn gian nan và hy sinh của dân tộc, câu chuyện tập trung vào những gương mặt phụ nữ bình dị nơi đây – những người mẹ, người chị, người vợ thầm lặng. Khi các chàng trai làng Thái Hành, những chiến sĩ trẻ trong hàng ngũ Bát Lộ Quân, ra mặt trận bảo vệ Tổ quốc, trọng trách chăm sóc, nuôi dưỡng thế hệ tương lai – những đứa con thơ của các chiến sĩ – đã nặng trĩu dồn lên vai họ. Họ không phải những người lính áo xanh, nhưng trong khói lửa, họ cũng trở thành những "chiến sĩ" thầm lặng. Mỗi sớm mai thức dậy trong làng Thái Hành, họ bắt đầu công việc vất vả: cày cấy trên những thửa ruộng khô cằn, hái lượm ít ỏi rau dại trong rừng để thay cho gạo thiếu thốn, tất cả đều phải gồng gánh đủ nuôi sống bản thân và bọn trẻ thơ. Những đứa con các chiến sĩ không có nơi để tựa, họ trở thành "con của làng". Tình yêu thương tự nhiên như dòng suối chảy từ trái tim những người mẹ chăm sóc chúng, gọi chúng bằng những cái tên thân thuộc như con đẻ. Đó là những đêm dài thức trắng vì trẻ sốt, là những lần đi bộ hàng chục dặm trên núi non hiểm trở để tìm thầy thuốc khi trẻ ốm, là những giọt nước mắt lặng lẽ khi nghĩ về cha xa vắng. Sống giữa vùng núi Thái Hành, họ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Những trận bom dồn dập của quân Nhật có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Họ phải lặn lội, ẩn nấp trong hang đá, trong rừng sâu, ôm chặt bọn trẻ, hy vọng bằng được gió tan. Đói khát là bạn đồng hành thường xuyên. Vài hạt gạo cuối cùng thường dành trẻ con, họ nhịn đói, nhai những thứ đắng chát để lấy sức. Nhưng chính trong cảnh đói nghèo, bom đạn ấy, tình cảm sâu thẳm giữa những người phụ nữ nơi Thái Hành và các chiến sĩ Bát Lộ Quân lại càng thêm thiêng liêng. Họ nghe về những hy sinh của các chiến sĩ từ tin tức, từ những lá thư hiếm hoi, và tự nhủ rằng sự hy sinh của mình – nuôi con chờ cha, giữ gìn hậu phương – không hề nhỏ bé. Mỗi phần gạo, mỗi thân cây củ họ vất vả kiếm được, đều ẩn chứa niềm tin và hy vọng gửi về nơi chiến trường xa. Những người phụ nữ trong vùng núi Thái Hành không chỉ đơn thuần là người chăm sóc. Họ chính là những sợi dây vô hình, vững chắc giữ gìn hậu phương, là nguồn nuôi dưỡng tinh thần quan trọng cho các chiến sĩ. Trong lòng mỗi người lính nơi tiền tuyến luôn dâng lên tình cảm biết ơn và nỗi nhớ da diết về quê hương Thái Hành, về những bàn tay chai sạn, những tấm lòng ấm áp luôn chờ đợi họ trở về. Chính những người phụ nữ này, giữa muôn vàn gian khổ và nguy hiểm của chiến tranh, đã cùng nhau gồng gánh, vun đắp, không chỉ nuôi sống các thế hệ tương lai mà còn góp phần thiết yếu vào chiến thắng cuối cùng, chứng minh rằng ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ nơi Thái Hành có sức mạnh vô địch, dệt nên nên hạnh phúc và sức mạnh cho cả dân tộc.