Thành Hoàng Lục 2D là một câu chuyện huyền ảo gần gũi với bản đồ tâm linh của Việt Nam, nơi những hiện tượng kỳ bí đồng xảy ra dưới gốc cây cổ thụ, giữa những con phố cổ kính và những căn nhà phệ thuộc vào truyền thống. Ở đây, bầu trời luôn có màu xám xịt của bóng tối, và gió sáo thổi qua những con phố đan xen bài ca dao của ông bà, kể về những thứ quỷ dữ từng sống trong đất. Câu chuyện bắt đầu với những vụ án kỳ lạ: những người dân địa phủ biến mất một cách bí bảo, chỉ để lại sau lưng những vết máu trên tiếng sáo, và hình ảnh của một chút quỷ trong giấc mơ. Các nhà truyền thống ngày càng lo lắng khi những trường hợp lặp lại, và sự im lặng của quýền lực địa phủ khiến dân chủ địa phủ phải đề nghị sứ giám là Maria Angeline, một phụ nữ có tư phương gốc Việt, trình độ pháp luật quốc tế nhưng tâm hồn gần gũi với tín ngưỡng dân gian. Maria đến Thành Hoàng Lục với chiếc áo trắng, nhưng cô không ngờ tên hung thủ của những vụ án này chính là người dân địa phủ – một anh chàng trai trẻ, vẫn đi xe đạp, mặc áo thun cổ tròn, và luôn cố gây ấn tượng bằng nụ cười rạng rỡ. Khi Maria ra lệnh điều động, cô tìm đến anh chàng ấy trong căn nhà ven sông, nơi anh ấy đang chuẩn bị cho một bữa tiệc trà chiều với những người hàng xóm. Nhưng hôm đó, cô chỉ là một bóng người lạ, và anh ấy – dù vô tâm – vẫn mời cô vào uống trà trước khi "án mạt" bằng một câu hỏi: "Chị có biết, trong giấc mơ của chị, ai đang đi cùng chị trên con phố này?" Anh chàng trai ấy không phải là quỷ, nhưng anh ta là một mảnh ghép của một linh hồn cổ đại, bị kẹt trong cơ thể vì một sự hiện diện bất ngờ của Maria, người mang theo âm thanh của quýên Thiên Ahn Nhị, một thiên sư bị xử tử hàng trăm năm trước. Anh ta vô tình trở thành cỗ máy để những người hưởng lợi từ việc bảo tồn năng lượng của những victim bị tiêu hóa trong giấc mơ. Maria, với vai trò là người thống nhất các quyển liên quan, phải vượt qua hàng ngàn bài thiếu nữ, hàng ngàn cánh cửa bị khóa bằng những con chữ của quê người, để tìm ra chỗ dự trữ năng lượng – một căn nhà chôn chết dưới gốc cây Bát Bảo, nơi ánh sáng cuối cùng của những victim vẫn còn lấp ló. Khi hai người cùng đi sâu vào tim lò gốc, họ phát hiện ra rằng, hàng ngàn năm trước, Thiên Ahn Nhị đã từng là một vị thiên sư bậc Nhất tông, người từ bỏ đạo giáo để sống giữa dân gian. Anh ta từng viết một bài thơ trên những tấm gạch, nhưng bài thơ ấy đã bị xóa đi sau khi anh bị thiên giáng xuống đất. Bài thơ không phải là văn bản, mà là một phép màu ghi lại linh hồn của những người bị ám ảnh. Maria phải đọc bài thơ ấy bằng ngôn ngữ của những đứa trẻ, bằng tiếng Trung ngạn thô không, và bằng cả ngôn ngữ của những con vật, để kích hoạt lại năng lượng đó. Cuối cùng, khi ánh sáng bắt đầu lấp lánh trên những tấm gạch, Maria nhận ra rằng, trong giấc mơ của cô, người đang đi cùng cô không phải là anh chàng trai, mà là chính cô bản thân – một linh hồn đang chờ được tái sinh. Anh chàng trai chỉ là một bóng phản chiếu, một bức trức gương giữa hai thế giới. Khi bài thơ hoàn thành, những victim bị tiêu hóa trong giấc mơ đều bắt đầu giác ngủ, và Thiên Ahn Nhị – người từng bị xua sang phương Bắc – cuối cùng cũng xuất hiện, xin lỗi với những người đã bị thương. Nhưng ở Thành Hoàng Lục, không có bến xiển, chỉ có những con phố giữa trời mới, và những bóng người đi trong đêm, đang tìm kiếm ai đó đã từng mất.