Stuttgart, Đức, năm 1942. Cơn bão phát xít đã quét sạch không khí của miền Nam nước Đức, cùng với nó là những đợt trục xuất không thương tiếng. Các ngôi làng, những thị trấn nhỏ ven rừng hay đồng cỏ, một toán Thanh niên SS và cảnh sát đã ập đến, lôi kéo từng người Do Thái ra khỏi ngôi nhà của họ, những món đồ đạc tươm tất bị vứt bừa bãi trên đường. Stuttgart, thành phố công nghiệp, cũng không ngoại lệ – bóng dối người Do Thái dần bị xóa sổ khỏi các con phố, chỉ còn lại những bức tường im lặng và cái bóng lo âu của những người dân bình thường. Giữa cơn lốc đó, hai đứa trẻ – Lea và David, cháu của một gia đình thợ chế tạo máy móc đã bị giải tán – thót lên một chuyến tàu hỏa chở hàng dự định đưa chúng đến một trại tập trung. Họ không chỉ chạy trốn cái chết, mà còn chạy trốn cả ký ức về người cha bị đánh đến bất tỉnh bên cửa nhà, người mẹ van xin trong dòng người đông nghẹt. Họ trốn vào những kho đống cỏ khô, rồi bò dọc theo bờ kênh, lạc lõng giữa một thành phố xa lạ mà giờ đây trông như một pháo đài của kẻ thù. Và rồi bà gặp Gisella. Gisella không phải dạng người thường. Bà là một trong những bóng hồng của Lebensborn, chương trình "nguồn gốc sự sống" – một phần của giấc mộng chủng tộc thượng đẳng của SS. Bà có nhan sắc thanh tú, dáng vẻ trang nghiêm, và trong ví da là tấm thẻ mang biểu tượng rễ sông và ngọn nến. Bà được giao nhiệm vụ xác nhận và "chăm sóc" những đứa trẻ thuộc dòng dõi "Aryan" lý tưởng. Nhưng lần này, sứ mệnh lại bất chắc. Trong một căn phòng tối ở khu ngoại ô, bà nhìn thấy hai đứa trẻ đang run rẩy, mắt nhìn đầy sợ hãi. Lea, cô bé tám tuổi, ôm chặt David, cậu bé năm tuổi, như thể cơ thể nhỏ bé ấy là bức tường duy nhất giữa chúng và thế giới đã sụp đổ. Lý do tại sao một thành viên Lebensborn lại dám che giấu, lại dám hộ tống hai đứa trẻ Do Thái, là một mê hồn độc. Gisella không còn trẻ, bà đã từng tin vào lý tưởng, từng thấy trong những đứa trẻ con của Lebensborn một tương lai sáng ngời cho Đế chế. Nhưng giờ đây, ở đây, trong mắt Lea và David, bà thấy một sự sống bị tước đoạt một cách tồi tệ, một nỗi đau mà chính chế độ của bà tạo ra. Sự phản kháng trong lòng bà không phải vì lòng nhân đạo thuần túy, mà còn là một sự phản báng sâu sắc với chính chính sách tàn bạo mà bà từng một phần của nó. Bà bắt đầu nhìn thấy sự sai lầch trong "sự tinh khiết" mà chúng theo đuổi. Hành trình trốn chạy của nhóm ba người không phải là những dặm đường trên bản đồ, mà là từng bước đi trong tâm trí, trong tiếng thì thầm của The Aryan Papers – bản gốc các thông lệ và chỉ dẫn về chủng tộc. Mỗi lọt vào một khu vực mới, Gisella lại phải dùng kiến thức mà bà được dạy để đánh lừa những kẻ tuần tra, những cán bộ địa phương. Bà giả làm một phụ nữ của Lebensborn điều hành một việc "chuyển giao đặc biệt" các trẻ con "tinh khiết" đến một trại ẩn náu. Chiêu trò ấy vừa kinh hoàng vừa lố bịch: bà đang dùng chính công cụ của kẻ thù để chống lại chúng. Họ sống trong bóng tối, trong những cái bắt tay giả tạo, trong những bữa ăn vội vã trong các nhà kho hay ký ức về mùi bánh mì ăn cắp từ căn bếp của một gia đình Đức có vẻ thông cảm (họ có, hay chỉ là sự im lặng vì sợ hãi?). Gisella không còn là thành viên Lebensborn một cách vô tội. Bà trở thành một kẻ phản bội, một kẻ nguỵ tạo. Mỗi lần nhìn Lea và David đánh thức trong cơn ác mộng, gọi tên cha mẹ đã mất, bà lại thấy gánh nặng của lựa chọn mình nặng trĩu hơn. Chính những ký ức về sự tàn bạo mà bà từng phục vụ, giờ đây trở thành ngọn đuốc soi đường cho bà bảo vệ những mạng sống mà hệ thống ấy muốn xóa sổ. Họ không chạy trốn một kẻ săn đuổi duy nhất. Họ chạy trốn cả một hệ tư tưởng, một chế độ được xây dựng trên ý thức hệ Aryan, một quyển The Aryan Papers sống động trong mọi trạm kiểm soát, trong mọi ánh mắt nghi ngờ. Và trong hành trình đó, Gisella – tấm khiên và nanh vuốt của Lebonsborn – dần biến thành một người mẹ không tên, một bức tường sống bằng xác thịt đứng giữa hai đứa trẻ và bóng ma của đế chế ngày càng gần.