Thế giới ngầm Paris (Phần 2) Con mưa phùn lạnh giá tháng Mười không thể tẩy uế được mùi máu và than hoá từ đường phố cổ kính. Giữ lòng hầm hụi của những ngôi nhà đá, trong Thế giới ngầm Paris, không có chỗ cho sự thương cảm. Nơi đây, mỗi bước chân đều vang lên trên mặt đất phủ rêu, mỗi bóng ma trong khói thuốc đều mang một món nợ chưa trả. Éva không đến đây vì lý tưởng. Bà của nàng, người từng chứng kiến thời hoàng kim của những tay sai đặc sắc nay run rẩy trong căn phòng kín, khóc thầm khi lật từng trang nhật ký cũ. "Cha mày không chết vì tai nạn, con ạ," giọng bà khàn khác, "hắn chạm vào thứ không nên chạm. Hắn nhìn thấy Fury khi họ chưa muốn ai nhìn thấy." Fury. Tên ấy không phải một băng nhóm. Nó là sự hiện diện vô hình, một bộ máy điều phối tối tăm được tạo nên từ những mối quan hệ máu me, những thỏa thuận xưa cũ và sự cai quản thiết thực. Họ không cai quản Paris bằng súng đạn ồn ào, mà bằng những quy tắc khắc nghiết được khắc lên từng viên đá, từng tấm thảm, từng nhà hàng ăn uống sang trọng. Họ là những người giữ trật tự – một thứ trật tự riêng tư, độc đoán, nơi tiền vẫn chảy, máu vẫn đổ, nhưng theo một khuôn mẫu mà họ vẽ ra. Sự hòa bình thế giới tội phạm ngầm của họ là một món quà độc tài, một thứ hòa ước đẫm máu mà bất kỳ ai phá vỡ đều sẽ bị xoá sổ. Éva cầm lấy viên ngọc trai mờ ảo – thứ duy nhất cha nàng để lại – và bước qua ngưỡng cửa kính của tiệm đồ cổ nhỏ xíu, nơi cánh cửa phía sau dẫn vào một thế giới khác. Mùi xông dương, rượu vang cũ và sắt gỉ xộc lên mũi. Cô không phải kẻ lạ. Từ nhỏ, nàng đã lớn lên giữa những câu chuyện về "các chú thợ sửa ống nước" và "bà dì buôn bán rượu vang", những thuật ngữ che giấu cho một mạng lưới buôn lậu tinh tế. Nhưng lần này, nàng không phải là đứa trẻ được che chở. Nàng là con gái của một kẻ phản bội – theo lời Fury – và mang trong mình mối thù khai sinh từ chính sự thật mà họ muốn giấu đi. Trong Thế giới ngầm Paris (Phần 2), Paris không còn là thành phố ánh sáng. Đó là một bộ hài cốt sống động, với những tầng hầm chứa đầy tài liệu bị lãng quên, những cống thoát nước là đường cao tốc cho những giao dịch bí mật, và các nhà thờ là nơi giao dịch thuê con tin. Fury thống trị từ những căn phòng kín bí mật bên dưới những quán cà phê sang trọng, từ bóng tối của các lâu đài ven sông. Họ có những "công dân" trung thành: những cựu cảnh sát thối nghiệp, những đầu bếp từng nấu ăn cho hoàng gia giờ thành chuyên gia tạo phèm ăn ôm, những nghệ sĩ violin biết cách "điều chỉnh" giao dịch bằng một nốt nhạc đúng điệu. Éva nhanh chóng hiểu rằng, để chạm được vào Fury, nàng phải chơi theo luật chơi của họ. Nàng phải trở thành một mảnh ghép trong bức tranh điều khiển này, nắm bắt được những áp lực, những mối lợi và sự sợ hãi vô hình. Nàng bắt đầu bằng việc tìm đến "Người gác cổng" – một phụ nữ lớn tuổi làm chủ tiệm bán bánh mì nhỏ ven bờ sông Seine, người này có network thông tin rộng khắp và chỉ trao đổi thông tin bằng những câu tục ngữ cổ. Cuộc tháo chạy, và cả cuộc trả thù, không phải là một cuộc đua thời gian đơn thuần. Đó là một vũ điệu tử thần trên nền nhạc của sự phản bội và loyalities. Mỗi bước chân Éva tiến về phía trung tâm quyền lực của Fury lại khiến nàng mất thêm một mảnh ký ức về người cha dịu dàng – và mảnh ký ức ấy dường như đang bị thế giới ngầm Paris nuốt chửng. Liệu nàng sẽ tìm thấy sự thật và thực hiện thù hằn, hay rốt cuộc nàng cũng sẽ trở thành một quân cờ mới trong trò chơi vĩnh cửu mà Fury gọi là "hòa bình"? Thành phố đang mỉm cười, lạnh lẽo, và bí ẩn. Cuộc chơi đã bắt đầu, và những viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống.