Họ đến thung lũng này để chữa lành. Lisa mang theo gánh nặng của một quá khứ mà thành phố không thể xóa nhòa, còn Eric tìm kiếm một sự tĩnh lặng mà gia đình vỡ tan đã cướp đi. Buổi sáng họ dự định đi bộ một vòng quanh hồ nước, sau đó quay về cabin gỗ của người bạn, một nơi sót lại giữa rừng già như một mảnh vỡ của thế giới cũ. Họ không biết rằng, thung lũng này đã có chủ. Một kẻ sống trong bóng tối lâu hơn bất kỳ ai có thể nhớ được, một người mà đất đai và sự cô độc đã gột rửa sạch mọi dấu vết của nhân cách cũ. Họ gọi hắn là The Hermit. Không ai biết hắn từ đâu đến, chỉ biết rằng hắn đã ở đấy, bám rễ vào lòng đất như những cây cổ thụ quanh hồ. Giai thoại của người dân địa phương thì thầm về một người đàn ông sống một mình, thích lặng lẽ, và có một “đàn” rất đặc biệt – những con heo gạo, lông dài và xù xì, mắt trông đến rợn ngươi. Chúng không chạy theo bẫy cỏ thông thường. Chúng đi theo một mùi khác, một mùi của sự sợ hãi đã thấm vào đất. Hôm đó, khi Lisa và Eric đi vào khu rừng cây thông sau hồ, họ trông thấy bóng dáng to lớn, quấn trong chiếc áo khoác da thú cũ kỹ, đang cúi xuống bên một dòng suối nhỏ. Hắn không đổ nước, không hái củi. Hắn đang chăm chú nhìn vào một vật gì đó trong đáy suối. Trước khi họ kịp phản ứng, hắn đã ngẩng đầu. Gương mặt của hắn không phải là gương mặt của một kẻ cuồng loạn. Trái lại, đó là một sự bình thản đáng sợ, như thể hắn đang quan sát một loài sinh vật mới lạ, một con mồi hiếm có lạc vào lãnh địa của hắn. Ánh mắt hắn di chuyển từ Lisa sang Eric, rồi lại quay lại, ghi nhớ từng nét, từng chuyển động. Họ chạy. Nhưng thung lũng này là cái bẫy tự nhiên. Những bóng cây cong queo thành những bức tường, lối mòn đan xen thành mê cung, và âm thanh của chính tiếng chân mình dường như bị rừng húp lại, gợn lên từng lớp tiếng cười xa xa. The Hermit không cần chạy theo với tiếng hét. Hắn săn như một phần của khung cảnh. Hắn xuất hiện sau một tán cây lớn, đang chậm rãi chia nhau một miếng gì đó đỏ tươi. Khi Lisa nhìn kỹ, cô nhận ra đó không phải quả mọng. Đó là một bàn tay, buông thõng, tay vẫn còn nắm chặt một mảnh áo khoác——chiếc áo khoác của một người đi bộ trong rừng mất tích cách đây hai tháng. Cuộc đối đầu không phải là một trận chiến rời rạc. Đó là một cuộc truy đuổi dai dẳng, một trò chơi mèo vờn chuột trong cái thế giới thu nhỏ và tàn khốc này. Hắn dùng rừng như một công cụ: cắt đứt dây thừng của họ, di chuyển những tảng đá chắn lối, và luôn luôn hiện ra ở những chỗ họ không ngờ tới, trong những khoảng lặng đáng sợ. Hắn để lại dấu hiệu – một bông hoa dại dập nát dưới chân họ, một chiếc ly nhựa cũ kỹ – như một lời nhắc nhở rằng họ không còn là người săn, mà đã trở thành mồi. Eric cố gắng nghĩ như một chiến binh, tìm lối thoát, tìm vũ khí từ những cành gây gặm nhấm. Lisa thì phát hiện ra điều kinh khủng hơn: The Hermit không chỉ đơn thuần là một kẻ sát nhân bầy đàn. Hắn là một phần của hiện tượng này. Hắn chăm sóc lũ heo, nhưng cũng chăm sóc rừng. Hắn dường như giao tiếp với nó, với những con vật đó. Khi họ trông thấy một đàn heo lấp ló trong bóng tối, chúng không gầm gừ, mà chỉ đứng đó, nhìn họ với đôi mắt đen lấp lánh, rồi lùi vào bóng rừng, mở đường cho bước chân của The Hermit đằng sau. Trong một đêm mưa dày đặc, họ bị kẹt trong một hang đá cũ. Lửa tàn, tất cả chỉ còn là những bóng đen lập lòe. Rồi họ nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng bước chân. Đó là tiếng thở, đều đặn và sâu, phát ra từ bên ngoài hang, ngay cửa vào. Một hình dạng khổng lồ ngồi xuống, chắn toàn bộ lối ra. Hắn không chạy. Hắn đợi. Hắn không cần phải gầm lên hay đe dọa. Sự kiên nhẫn của hắn là điều đáng sợ nhất. Hắn là sự im lặng của rừng sau cơn bão. Hắn là bóng tối không phải vì thiếu ánh sáng, mà vì hắn đã hấp thụ mọi ánh sáng. Lisa nhớ lại câu chuyện của một người hái củi già kể về một người đàn ông “bị rừng nuốt”. Người ta nói rằng sau một mùa đông khắc nghiệt, hắn đã đi vào rừng và không bao giờ trở ra. Nhưng thay vào đó, rừng bắt đầu có những hiện tượng lạ, và người ta bắt đầu biến mất. The Hermit là kết quả của sự biến mất đó. Hắn là bản thể của những kẻ mất tích, được rừng chuyển hóa thành một thực thể duy nhất – một kẻ sống sót tối thượng, một sự lựa chọn tự nhiên của thung lũng này. Hắn không còn là con người. Hắn là một quy tắc sinh tồn mới. Lisa và Eric giờ đây hiểu rằng họ không chiến đấu chống lại một tên giết người điên. Họ đang đối mặt với một phép màu đen tối, một thứ được rừng tạo ra để bảo vệ chính nó khỏi những sinh vật ngoại lai như họ. Mỗi bước chân của The Hermit là một lời cảnh báo. Mỗi bóng heo lấp ló là một linh hồn người lạc mất. Và rừng, luôn rừng, đang dõi theo, ủng hộ chúa tể của nó. Họ phải chạy trốn không chỉ một người, mà là cả một thế giới đã quay lưng lại với nhân loại. Trong thung lũng này, The Hermit là sự sống còn, và mọi thứ khác đều chỉ là mồi ngon. Cuộc chiến bây giờ không phải để thắng lợi. Đó là để tránh được trở thành một phần của “đàn” mới của hắn, để không biến thành một câu chuyện xì xầm mới của người dân làng, một sự biến mất khác nữa bị rừng thôn tính. Họ đang chiến đấu để giữ lấy danh tính con người của mình, giữa một nơi nơi danh tính ấy được định giá bằng xác thịt và xương sống.