The Huntsman—cái tên ấy như một bóng ma theo sau chân Max, một bí mật được khóa kín trong ngăn kéo cũ kỹ của quá khứ. Khi anh bước vào ngôi nhà của Lincoln, không ai biết rằng anh không chỉ là một người chăm sóc vô tư. Anh đến như một kẻ săn mồi, hoàn hảo trong vai trò chăm sóc cho người đàn ông đang từ từ hồi phục sau cơn đột quỵ, nhưng đằng sau nụ cười dịu dàng và đôi bàn tay nhũn nhặn ấy là một bản năng không bao giờ tắt. The Huntsman vẫn còn đó, trong cách anh quan sát mọi góc phòng, trong sự kiên nhẫn đáng ngờ khi theo dõi từng nhịp thở của Lincoln. Darby Albright, với đôi mắt luôn tỉnh táo của một thám tử, đã nhìn thấu điều đó ngay từ đầu. Cô, là em gái của y tá và cũng là người phụ trách điều tra vụ án, phản đối kịch liệt. Cô không tin vào sự "may mắn" của một người lạ xâm nhập vào cuộc sống của người đàn ông từng là chủ nhân của cô. Darby nghi ngờ mọi động thái, mọi lời nói của Max. Nhưng Lincoln, trong sự yếu đuối và lòng biết ơn, đã kiên quyết giữ anh lại. "Anh ấy chăm sóc tôi tốt," Lincoln nói, giọng mỏng manh. Darby lắc đầu, báo trước một sự đổ vỡ nào đó. Nhưng niềm tin của Lincoln chỉ là một phần của bức tranh. Góc nhìn của Max lại hướng về một căn phòng khác: căn phòng của Jolene. Người vợ xinh đẹp ấy—một nhà điêu khắc tài ba, với đôi bàn tay có thể hô biến đất sét thành hồn nhiên—luôn là trung tâm của thế giới này. Và đứa con gái mới sinh, Rosy, một bông hoa dụi trong cái nôi, là điểm sáng tối taky của ngôi nhà. Max để mắt đến họ, không chỉ vì nhiệm vụ chăm sóc Lincoln. Anh quan sát hành động, nụ cười, thói quen của Jolene. Anh ngắm nhìn Rosy với một ánh mắt mà Darby không thể giải thích—một sự say mê lạ lùng, hoặc có thể là một sự xác nhận. Động cơ thầm kín của Max không nằm ở Lincoln, mà nằm ở quá khứ được hàn gắn giả tạo của ngôi nhà này. The Huntsman không bao giờ thực sự nghỉ hưu. Anh đến đây để theo dõi, để chờ đợi, và có lẽ để tìm kiếm một thứ gì đó—hoặc ai đó—đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Có thể Jolene biết điều gì đó. Có thể bàn tay điêu khắc tài hoa của cô đã từng chạm vào một bí mật mà giờ đây Max đang săn đón. Có thể tiếng khóc của Rosy không chỉ là tiếng khóc của một đứa trẻ, mà là một tín hiệu, một lời nhắc nhở về một cái chết hay một sự mất tích nào đó. Mỗi bữa ăn, mỗi cái nhìn đổi chỗ giữa Max và Jolene, mỗi lời thì thầm của Lincoln trong giấc ngủ—tất cả đều có thể là những mảnh ghép. Darby cảm nhận được điều đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mỗi khi cô bắt gặp ánh mắt của Max đang dán vào cửa phòng Jolene. Cô bắt đầu ghi chép, theo dõi, tìm kiếm dấu vết trong cuộc sống tưởng chừng bình yên này. Và cô sắp sửa phát hiện ra, The Huntsman không phải là tên một con người. Đó là một chức danh. Một nhiệm vụ. Và mục tiêu của anh, có lẽ, không phải là bảo vệ Lincoln, mà là thực hiện một cuộc săn tìm khác—một cuộc săn tìm sẽ lật tẩy tất cả, kể cả bản thân Jolene và Rosy. Khi những màn đêm buông xuống và cơn bão tố bên ngoài rít lên, sự thật bắt đầu rít lên cùng nó. Một sự thật rằng căn nhà này—với những bức tượng đất sét, tiếng cười trẻ thơ, và sự yếu đuối của một người đàn ông—có thể là một bẫy, hoặc một điểm đến. Và The Huntsman, với vai trò người chăm sóc, đã lặng lẽ đặt chân vào trung tâm, sẵn sàng để kéo cò, dù mục tiêu có là ai. Các tiết lộ sắp tới, khi chúng vỡ òa, sẽ không chỉ về một vụ án. Chúng sẽ phá hủy một gia đình, hoặc tái tạo nó từ đống tro tàn. Và Darby biết rằng, trước khi mọi thứ kết thúc, cô sẽ phải đối mặt với một câu hỏi: Liệu The Huntsman có phải là kẻ săn mồi, hay chính là con mồi?