Amane Fujimiya chẳng bao giờ nghĩ rằng một chiếc ô mưa cũ kỹ, thứ mà cậu đã hào hiệp trao đi trong cơn mưa bất chợt, lại có thể để lại một hệ quả lớn lao đến thế. Cậu chỉ mong đơn giản là cô gái lạ mặt kia, Mahiru Shiina – người được cả trường ca ngợi như một Thiên Sứ vì vẻ đẹp hoàn hảo và phẩm chất dịu dàng – sau này sẽ có dịp trả lại chiếc ô. Đó là tất cả những gì cậu dám mong. Nhưng Mahiru Shiina không phải người thường. Thay vì một lời cảm ơn đơn giản hay một chiếc ô khác, cô ấy quyết tâm “trả ơn” theo cách mà bất kỳ ai cũng phải ngã ngửng: bằng cách chăm sóc Amane đến tận bệnh. Cô ấy nghe tin cậu bị cảm lạnh vì cơn mưa hôm ấy, và không một chút do dự, cô ấy tìm đến căn hộ của Amane với đủ mọi thứ – từ cháo nóng, thuốc men đến cả những lời động viên dịu dàng khiến trái tim cậu đập thình thịch. Amane, vốn đã quen với sự lạnh lùng và tự chủ, bối rối trước sức nóng và tấm lòng không giấu giếm của cô Thiên Thủ. Điều khiến Amane càng choáng váng hơn chính là bản thân cô Thiên Sứ ấy dường như chưa từng một lần đặt chân đến “chiến trường” thực tế của cậu. Căn hộ nhỏ, nơi đầy rẫy những thứ lộn xộn, quần áo chưa giặt và sách vở bừa bãi, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh gọn gàng, tinh tế của Mahiru Shiina trong mắt mọi người. Trong khi cô ấy tự tay nấu cháo, sắp xếp gọn những cuốn sách trên bàn, ánh mắt cô đầy vẻ thích thú và không một chút khinh thường với không khí “hoang dại” nơi đây. Amane thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ rằng ít nhất Mahiru không biết căn hộ của mình trước khi bước vào. Cậu muốn giữ hình ảnh một Amane “bình thường” trước cô hàng xóm thiên thần ấy. Nhưng rồi, khi cô ấy cầm lấy chiếc áo khoác cũ kỹ của cậu, không chút ngần ngại định mang đi giặt, Amane mới thực sự hiểu: chiến trường của cậu không chỉ là căn phòng bừa bộn, mà còn là trái tim đang rối loạn vì sự hiện diện quá gần của một Thiên Sứ. Mọi thứ cậu từng nghĩ về sự “trả ơn” đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một nỗi lo sợ thú vị và đầy bỡn cợt: liệu Mahiru có thể giữ bí mật về căn hộ này, và quan trọng hơn, liệu cô có muốn rời khỏi “chiến trường” ấy một khi đã bước vào?