Thỏ trắng
Tên khác: White Rabbit
Xem phim Thỏ trắng có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: trailer
Năm phát hành: 2013
Thời lượng: 90 Phút
Quốc gia:
Âu Mỹ
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Tim McCann
Diễn viên:
Nick Krause, Sam Trammell, Britt Robertson, Ryan Lee, Denise Williamson, Dodie Brown, Carl Palmer, Billy Slaughter, Ritchie Montgomery, Lawrence Turner
Chất lượng:
HD Vietsub
Thông tin phim Thỏ trắng
Tuấn lệt xệt bước ra khỏi cổng trường, cổ áo sơ mi vẫn cài chặt đến tận cổ dù trời tháng Năm nóng như đổ lửa. Mồ hôi nhễ nhại chảy dọc sống lưng, nhưng cậu không dám vén tay áo lên, sợ lộ cái sẹo hình tròn nhỏ xíu ở cổ tay — vết do Cường ấn tàn thuốc lá vào hồi tuần trước. Đằng sau lưng, tiếng cười sằng sặc của đám bạn Cường vọng lại: "Tụi bay thấy không, thằng Tuấn đi như con rùa, mai tao lại bắt nó rửa xe cho tao nhé?"
Cậu cúi gằm mặt, mắt dán vào đôi dép tổ ong rách quăng quật dưới chân. Bỗng một bóng trắng lướt qua góc mắt. Tuấn dừng bước, ngẩng lên: Thỏ trắng.
Nó đứng ngay giữa ngã ba đường, bộ lông trắng muốt nhưng ngực dính một vệt máu khô màu nâu đỏ, cái tai trái rủ xuống xệch xạc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào cậu. Chín năm rồi, Tuấn vẫn nhớ như in cái nhìn đó. Hồi 7 tuổi, cậu nhặt được nó trong ngõ sau nhà, đặt tên là Bông, giấu trong nhà kho cũ. Thằng Cường lớn hơn cậu hai tuổi, dắt đám bạn đến, giữ chặt hai tay Tuấn, đưa cho cậu hòn đá cuội to bằng nắm tay: "Giết nó đi, không tao đẩy em gái mày xuống giếng". Cậu khóc nức nở, tay run bần bật, hòn đá rơi xuống đầu Bông, máu bắn lên mu bàn tay cậu, ấm nóng, nhớp nháp. Con Thỏ trắng giãy giụa vài cái, rồi nằm im, đôi mắt vẫn mở to nhìn cậu như trách móc.
Từ hôm đó, Tuấn chưa từng dám nhắc lại chuyện đó. Cho đến khi lên cấp ba, gặp lại Cường trong trường. Hắn không những không bỏ thói hà hiếp, còn gọi thêm mấy đứa bạn cùng lớp, ngày ngày tìm cách hành hạ Tuấn. Sự sợ hãi, tội lỗi, uất ức tích tụ suốt chín năm, bỗng dưng bùng lên thành những ảo ảnh.
Ban đầu chỉ là những tia sáng trắng mờ mờ ở rìa tầm nhìn, khi Cường gọi cậu là "đồ giết thỏ nhát gan" trong giờ ra chơi. Rồi dần dần, con Thỏ trắng hiện rõ hơn mỗi khi cậu bị bắt nạt. Nó ngồi trên bàn học của Cường khi hắn đang giở những trò ác nghiệt, nằm dưới chân hắn khi hắn đá vào ống quyển Tuấn. Cậu bắt đầu không phân biệt được đâu là thực, đâu là tưởng tượng. Có lần Cường giật phăng cuốn vở ghi chép của cậu, ném xuống hố rác, Tuấn đứng nhìn, mắt mờ đi: cậu thấy mình chạy lại, nhặt hòn gạch vỡ cạnh hố rác, ném thẳng vào đầu Cường. Máu từ trán hắn chảy ra, dính vào bộ lông trắng của con Thỏ trắng đang nhảy múa xung quanh. Cậu thậm chí còn ngửi thấy mùi máu tanh tưởi của Bông ngày xưa.
"Mày đứng đực ra đó làm gì? Đi mua nước cho tao!" Cường đẩy mạnh vai Tuấn, kéo cậu về thực tại. Nhưng con Thỏ trắng vẫn đứng đó, bên cạnh Cường, mõm nhếch lên như đang cười. Trí tưởng tượng của Tuấn lại trỗi dậy, lần này rõ nét hơn bao giờ hết: cậu thấy tay mình siết chặt cổ áo Cường, thấy hắn trợn tròn mắt, thấy con Thỏ trắng nhảy lên vai hắn, râu rung rung, như đang khuyến khích cậu làm. Cậu không biết mình đang làm gì nữa, chỉ biết móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra, vị mặn của máu trào lên đầu lưỡi.
Hôm qua, sau giờ tan học, đám Cường kéo Tuấn vào góc khuất sau canteen. "Tao biết mày lén báo cáo cô chủ nhiệm về tao đấy." Cường vênh mặt, giơ tay định tát. Tuấn nhìn qua vai hắn: con Thỏ trắng đang ngồi trên đống vỏ chai nước ngọt, tai vểnh lên, mắt xám xịt nhìn thẳng vào cậu. Cậu bỗng thấy mình như sống lại cái ngày 7 tuổi, nhưng lần này, hòn đá trong tay cậu là để ném vào Cường, chứ không phải Bông. Cậu lao tới, tay chộp lấy cái gậy tre dựng sát vách — hành động diễn ra nhanh đến mức đám bạn Cường còn chưa kịp phản ứng. Cây gậy vung lên, gió rít qua tai, Tuấn chỉ thấy con Thỏ trắng nhảy múa trước mắt, máu của nó và máu của Cường hòa vào nhau, biến thành một mảng trắng đỏ lòe loẹt.
May sao, lúc đó có cô lao công đi qua, hét lên một tiếng, Tuấn giật mình, cây gậy rơi bịch xuống đất. Con Thỏ trắng biến mất. Cậu đứng đó, run lẩy bẩy, tay còn siết chặt cán gậy, còn Cường và đám bạn thì lùi lại với ánh mắt sợ hãi chưa từng có.
Tối hôm đó, Tuấn nằm thao thức trên giường, nhìn lên trần nhà. Một bóng trắng nhỏ xíu lại xuất hiện, nằm cuộn tròn ở góc tủ, ngực vẫn dính vệt máu khô. Cậu biết, từ giờ trở đi, con Thỏ trắng sẽ không bao giờ rời bỏ cậu nữa. Những ảo ảnh đó, cùng với trí tưởng tượng điên rồ mà chúng kích động, sẽ đẩy cậu đi xa hơn, đến những hành vi mà cậu chính mình cũng không dám nhận ra.