Anh tỉnh dậy trong im lặng. Chỉ có tiếng máy chạy ì ạch vang lên từ những ống dẫn khí, tiếng tích tắc của bảng điều khiển, và nhịp tim chậm chạp trong tai mình. Không nhớ tên, không nhớ quê hương, thậm chí không chắc mình là ai – chỉ biết mình đang đứng ở đây, trên chiếc tàu vũ trụ Trường Hành 7, đang trôi lạc giữa một khoảng không tối tăm. Tên anh được khắc trên tấm bảng gỗ bên phòng ngủ: Elias. Một cái tên vô tri, như một mảnh ghép rời rạc trong cái đầu trống rỗng. Anh đi khắp con tàu, từ khoang máy đến phòng thí nghiệm, tìm kiếm dấu vết. Từng bức tường lạnh lẽo, từng cửa sổ trưng bày cảnh tượng một Trái Đất đang dần chết: biển dâng mức cực hạn, những thành phố chìm trong tro bụi, bầu trời phủ một lớp sương mù vàng úa. Sứ mệnh của tàu là “Khảo sát Biến Cố Tận Thế và Tìm Kiếm Tương Lai”. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cỗ quan tài bằng kim loại trôi trong vũ trụ. Rồi anh tìm thấy bản ghi chú cuối cùng của chính mình, ghi bằng giọng run rẩy trước khi trí nhớ hoàn toàn tàn lụi. Trong đó viết: “Chúng ta đã sai. Thứ đang hủy diệt Trái Đất không phải thiên tai hay chiến tranh. Nó là một thực thể, một sinh vật vũ trụ đang ‘thức tỉnh’ và ăn mòn hành tinh của chúng ta từ bên trong. Và trên tàu này, trong khoang đông lạnh, là mẫu vật duy nhất của nó – còn sống. Chỉ ta mới có thể tiếp cận nó an toàn. Ta là Hy Vọng Cuối Cùng. Nếu ta quên điều đó, tất cả sẽ chết.” Thế là ý thức dần trở lại. Anh chính là người chăn sói, người giữ mẫu vật nguy hiểm ấy trong vòng tay lạnh giá của phòng cấp cứu đóng băng. Mọi người trên tàu – những nhà khoa học, phi hành đoàn – đều đã chết trong cuộc tìm kiếm cách trị liệu hay chạy trốn. Chỉ còn anh, với trí nhớ bị xé toạc, và sứ mệnh khủng khiếp: con tàu này không phải để trốn thoát, mà là một nhà giam di động, một quả bom hẹn giờ mang theo “căn bệnh” của Trái Đất. Nhưng sự cô độc chẳng bao lâu. Một buổi sáng, hệ thống cảnh báo reo lên. Một tín hiệu xa lạ, theo đường tia laser, đánh thức bản ghi âm trong khoang. Đó là hình ảnh của một nữ phi hành gia, tên là Lira, từ một khẩu đội phòng thủ viễn thám bỏ hoang trên sao Hỏa. Cô, cùng vài tù nhân tội phạm mạng và kỹ sư còn sót lại, đã theo dõi Trường Hành 7 suốt thời gian qua. Họ biết rõ sự thật. “Chúng tôi thấy thứ gì đang diễn ra trên Trái Đất,” giọng cô vang lên, đầy mệt mỏi nhưng kiên định. “Nó đang lan rộng. Công nghệ phòng thủ của chúng tôi chỉ có thể trì hoãn được vài tuần. Anh có mẫu vật. Chúng tôi có lối thoát – một lỗ sâu trong không gian, một ‘bão từ’ cổ điển có thể hủy diệt mọi thứ, kể cả sinh vật vũ trụ kia, nếu được kích hoạt đúng cách. Nhưng để tập trung năng lượng, chúng ta cần thiết bị trên tàu anh. Chúng ta phải hợp lực. Dù cho anh là ai, dù cho anh có nhớ hay không, anh bây giờ là Thoát Khỏi Tận Thế.” Một liên minh vô nghĩa lý được hình thành: một phi hành gia mất trí nhớ mang theo “căn bệnh” của thế giới, và một nhóm phản diện từ sao Hỏa – những kẻ từng là kẻ thù của nhân loại, giờ lại cùng họ giữ trọn vẹn cái chết chung. Họ bàn về kế hoạch qua màn hình nhấp nháy, sắp xặt lại từng chi tiết kỹ thuật, chia sẻ bản đồ đường đi. Lira nói: “Chúng ta sẽ không cứu được tất cả mọi người. Chúng ta chỉ cần đảm bảo rằng thứ kia sẽ không bao giờ tìm được môi trường sống mới. Khoa học của anh, Elias, là chìa khóa. Còn can đảm… là nhiên liệu.” Họ chụm đầu vào một dự án điên rồ, cắt đặt nhiệm vụ độc nhất trong lịch sử: dùng tàu chở mẫu vật như một mồi nhử, dụ thực thể vũ trụ vào vùng bão từ, rồi đồng thời kích hoạt thiết bị trên tàu và trung tâm điều khiển ở sao Hỏa. Họ sẽ nổ tan tành. Nhưng đó là lựa chọn duy nhất để lửa không cháy lan sang những ngôi sao còn lại. Khi con tàu rời khỏi quỹ đạo Trái Đearth, nhìn lại cảnh tượng hành tinh xanh lấp lánh trong mắt anh. Elias – cái tên đó giờ có một trọng lượng khác. Anh không chỉ là một hy vọng. Anh là tia sáng cuối cùng ở bờ vực của sự hủy diệt, người sẽ thoát khỏi tận thế bằng chính sự hy sinh, và mang theo trong trang sử một liên minh khó tin, được rèn đúc trong tro tàn của một thế giới cũ. Hành động bắt đầu.