Họ chỉ là những khuôn mặt vô danh giữa dòng đời tất bật - chị bán phở sáng nào cũng dậy từ bốn giờ, anh thợ sửa ống nước lúc nào cũng lem luốc dầu mỡ, cô giáo viên mầm non hay cười với lũ trẻ rồi mệt nhoài về nhà lúc hoàng hôn. Cuộc sống cứ thế trôi, bằng phẳng như con đường họ đi mỗi ngày. Cho đến cái ngày con mèo mun của chị hàng nước biến mất. Không phải vì một con mèo lạc, mà vì cái cách nó quay lại - nguyên vẹn trong chiếc rọ treo lủng lẳng trước cổng, đôi mắt vàng long lanh thứ ánh sáng không thuộc về loài vật. Cái rọ ấy phủ đầy ký tự nguệch ngoạc nhưng rắn chắc, giống hệt hình vẽ chú bé Hiếu khắc trên gốc cây đa đầu làng - đứa trẻ bị bệnh tim đã mất năm ngoái. Những sợi tơ vô hình bắt đầu giăng mắc. Anh thợ sửa ống nước đào lên hũ tiền cổ khi sửa cống thoát nước, trong đó có mảnh giấy da viết phương trình toán học mà đến giáo sư đại học cũng lắc đầu. Tờ giấy có mùi thuốc bắc đặc trưng của ông lang Hải - người đột ngột qua đời sau cú ngã cầu thang năm xưa. Những mảnh ghép rời rạc bỗng dội vào nhau thành điệu nhạc lạc lõng. Khi cô giáo mẫu giáo phát hiện đứa trẻ tự kỷ lớp mình liên tục vẽ những vòng tròn đồng tâm trên cát, giữa tâm điểm là một chấm đỏ rực như ngôi sao lạ - đúng vị trí căn nhà hoang cuối phố nơi họ tìm thấy cuốn nhật ký bọc vải đỏ. Trang sách mủn cáu bẩn dày đặc ký hiệu như mật mã, nhưng hai dòng chữ cuối hiện lên rõ ràng bằng tiếng Việt: "Họ tới rồi, ta để Thông điệp từ nơi khác dưới chân người". Bóng đêm phủ xuống khu phố như nghẹt thở. Những người bình thường ấy giờ đứng giữa mê cồ không lối thoát, tay chạm vào lớp mặt nạ cuộc đời đang xé rách từng mảng. Chiếc gương soi buổi sáng đột nhiên phản chiếu góc quay kỳ lạ, bóng ma đứa trẻ mất tích năm nào hiện trên vách tường ẩm mốc. Và đâu đó trong tiếng gió rít qua khe cửa, họ nghe thấy thứ âm thanh như tiếng mài dao từ vực thẳm không tên. Thông điệp từ nơi khác không phải là bức thư đợi họ giải mã - nó đang thở gấp sau gáy mỗi người, đục khoét từng giấc ngủ bằng những giấc mơ kỳ dị nơi thành phố bỏ hoang có mặt trời tím ngắt. Vết xăm chữ Sanskrit trên cổ tay chị phở - thứ mà cả đời chị tưởng chỉ là vết bớt - đang dần hiện hình dưới ánh trăng thượng tuần.