"Thuốc Đắng Dã Tật" – câu nói ấy như lời tự nhủ của bác sĩ Daniel Whitmore mỗi khi ông đối diện với ánh mắt hờn giận của người dân làng chài Hải Vân. Hai năm trước, danh tiếng của ông còn chói lọi trên những diễn đàn y khoa Boston. Người ta đồn đại về bàn tay vàng có thể cứu sống cả những ca hiểm nghèo nhất. Thế nhưng, một buổi sáng mưa lạnh, Daniel đột ngột buông bỏ tất cả. Không giải thích, không từ biệt, ông trở về mảnh đất ven biển miền Đông – nơi tuổi thơ ông từng hằn sâu tiếng cười giữa những con thuyền đánh cá cũ kỹ và mùi mặn mòi của sóng. Làng Hải Vân nghèo xơ xác. Trạm y tế lụp xụp chỉ có vài vỉ thuốc cảm hết hạn, còn bác sĩ già nay đã mù lòa. Daniel đến như vị cứu tinh, những tưởng sẽ được đón chào bằng vòng tay rộng mở. Nhưng ông quên mất rằng, thói quen phanh phui sự thật tàn nhẫn của nghề giải phẫu đã ngấm vào máu thịt. Ông không ngần ngại chê bai ngư dân uống rượu như hũ chìm, mắng bà mẹ mang thai ăn uống thiếu chất, thậm chí thẳng thừng từ chối chữa bệnh "theo mẹo" bằng nước tiểu trẻ con – thứ kinh nghiệm dân gian cả làng tôn sùng. "Đau thì phải cắt, bệnh thì phải thuốc! Không có đường tắt!" – giọng ông như dao cứa vào tập quán hun đúc hàng thế kỷ. Chẳng mấy chốc, cả làng xì xào: "Ông bác sĩ hợm hĩnh!", "Người thành phố coi thường dân quê!". Họ tránh mặt ông, chỉ lén đem trứng gà hay cá tươi đặt trước cửa phòng khám khi màn đêm buông xuống. Bởi họ hiểu sâu thẳm, Daniel là "thuốc đắng" duy nhất cứu được con em họ khỏi bệnh lao phổi hay những ca vỡ ruột thừa. Hôm cơn bão quật ngã cột buồm vào ngực lão Hùng, Daniel xé toạc áo mưa, hì hục mổ xuyên đêm trong căn lều tối om. Lão sống, nhưng sáng hôm sau, ông quăng thẳng chiếc bao thuốc lá nhầy nhụa vào mặt lão: "Hút tiếp đi! Lần sau tôi chôn ông luôn cho đỡ tốn gạo!". Daniel chưa bao giờ học cách nói ngọt ngào. Có lẽ, trong thâm tâm ông, làng chài này không chỉ là nơi trả nợ ân tình tuổi thơ, mà còn là nơi ông tin "thuốc đắng" phải thật đắng, thật thẳng, mới dã được "tật" ương ngạnh của những con người dám đối đầu với biển cả nhưng lại hèn nhát trước sự thật về chính mình. Và ông sẵn sàng trở thành kẻ cô độc giữa vòng vây của sóng gió và hiểu lầm, miễn sao không ai phải chết oan vì… sự dối trá ngọt ngào.