Thủy Triều Tình Yêu (Phần 2): Ánh đèn lấp lánh từ cây thông Noel rực rỡ soi bóng lên khuôn mặt Hae Jun, nhưng không đủ xua đi cái lạnh len lỏi trong lòng cô. Căn biệt thự ven biển của Jae Hun – nơi anh gọi là "tổ ấm bí mật" – đẹp như một giấc mơ giữa mùa đông trắng xóa. Làn gió biển mặn mòi ùa qua khung cửa kính rộng, mang theo tiếng sóng gào như lời dự báo chẳng lành. Jae Hun vòng tay ôm cô từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào tai: "Chỉ hai ta thôi, em à…". Giọng anh trầm xuống, ngập ngừng như giấu một nỗi niềm chưa dám thổ lộ. Cô chưa kịp chìm đắm trong vòng tay ấy thì tiếng cười giòn tan cắt ngang không gian. Kang Soo Hyuk xuất hiện trên bậc thềm, áo khoác lông phủ đầy tuyết, nụ cười tươi rói như chưa từng biến mất suốt hai năm trời. "Giáng Sinh mà bỏ quên bạn thân à?" – hắn vỗ vai Jae Hun thân mật, nhưng ánh mắt lại lướt qua Hae Jun như lưỡi dao mỏng. Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng cô. Dưới vầng trăng lạnh đầu đông, Soo Hyuk khéo léo thả vào những câu chuyện cũ. Từng chi tiết về quá khứ Jae Hun – những thương vụ đen tối, mối thù gia tộc chôn sâu, cả người phụ nữ từng khiến anh gục ngã – được hắn nhắc đến bằng giọng điệu bông đùa, như thể chúng chỉ là trò đùa vô hại. Jae Hun nén im lặng, nắm đấm siết chặt trên bàn, ly rượu vang đỏ như máu tràn ra lấm tấm. Hae Jun hiểu: mỗi mảnh vỡ quá khứ hắn đào lên đều là mũi khoan cứa vào vết thương chưa lành. Nhưng trò chơi mèo vờn chuột mới chỉ bắt đầu. Soo Hyuk nhẹ nhàng đặt tấm ảnh cũ lên bàn – hình Jae Hun tay trong tay một người phụ nữ lạ giữa lễ cầu hôn xa hoa. "Cậu không nói với em về Jin-Ah sao?" – hắn chế nhạo. Rồi đột ngột chuyện trò với Hae Jun như tri kỷ: "Nếu biết anh ấy từng phản bội người yêu cũ như thế nào, liệu cô còn dám trao trái tim?". Những đêm khuya, điện thoại cô liên tục nhận tin nhắn lạ: hình ảnh Jae Hun say khướt trong vòng tay Soo Hyuk tại quán bar, cùng dòng chữ mơ hồ: "Anh ta thuộc về tôi từ trước khi cô xuất hiện". Gió biển gào thét dữ dội hơn. Bữa tối đón Giao thừa tan hoang trong tiếng ly vỡ. Lần đầu tiên Jae Hun nổi điên: "Mày đang giở trò gì vậy?". Soo Hyuk chỉ cười, lê bước ra hiên tựa lưng vào lan can: "Tình bạn của chúng ta mới là thứ vĩnh cửu. Cô gái ấy… chỉ là con sóng vỗ qua bờ thôi". Hae Jun chợt nhận ra hắn không muốn phá hủy mối tình này, mà đang khoái trá nhìn họ vặn vẹo trong ngờ vực. Như mèo tha đồ chơi, buông ra rồi lại vồ lấy. Khi đồng hồ điểm mười hai tiếng, lời chúc tình nhân nằm im trên môi. Căn phòng ngập mùi rượu và nước mắt. Jae Hun lặng lẽ đặt chiếc hộp nhung đựng nhẫn đôi vào ngăn kéo, giọng khản đặc: "Anh xin lỗi…". Bí mật anh giấu kín, giờ đang âm thầm nuốt chửng tương lai họ gây dựng. Thủy triều tình yêu đang rút, để lộ những vực sâu chới với – nơi Soo Hyuk đứng đằng xa, nhe răng cười.