Phim thuyền trưởng Kate (1911) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: Captain Kate
Xem phim thuyền trưởng Kate có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: trailer
Năm phát hành: 1911
Thời lượng: 15 Phút
Quốc gia:
Âu Mỹ
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Francis Boggs, Otis Turner
Diễn viên:
Kathlyn Williams, Charles Clary, Frank Weed, Frank Smith, Tom Mix, Tom Anderson
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim thuyền trưởng Kate 1911
Cát sa mạc trắng lóa dưới nắng trưa đứng bóng, tiếng chuông lạc đà leng keng vang từ hai phía trước khi hai đoàn lữ hành gặp nhau. Đoàn đầu tiên do Howell và Clancy dẫn đầu, hai gã đàn ông New York mặc áo vest nỉ dù mồ hôi chảy ròng ròng, lưng dựa vào những chiếc lồng sắt kẽo kẹt chở đầy linh cẩu, khỉ đầu chó và một con báo con đang gặm xương gà – họ đi thu thập thú cho rạp xiếc Barnum & Bailey, danh thiếp của Howell viền vàng hệt như ông ta hay khoe, còn tấm của Clancy thì dính đầy vết mực nhòe và mùi chuồng thú.
Đoàn bên kia trái ngược hẳn: cậu già Desmond tóc bạc phơ, da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, tay đầy sẹo do nuôi thú 40 năm, đi cạnh cô con gái. Cô không phải kiểu mỹ nhân thành phố yếu đuối, mặt đầy tàn nhang, tóc bím vàng nhạt pha cát, mặc áo khoác canvas bẩn sần sùi, đi ủng da cũ nứt gót, vai đeo súng trường cũ, đang dỗ dàng một con chim ưng non trong lồng mây. Thổ dân trong đoàn đặt cho cô biệt danh Đại úy Kate vì dáng đi thẳng tắp, chỉ huy đoàn xe không lạc đường suốt 3 tháng vượt sa mạc, còn bọn Howell thì gọi cô là thuyền trưởng Kate – kiểu gọi nửa đùa nửa thật vì cô lái đoàn xe đi giữa cồn cát ngập tràn như thuyền trưởng điều khiển tàu vượt bão.
Hai bên dừng lại trao đổi danh thiếp: Desmond chỉ lục ra mẩu giấy da cũ đóng dấu hình con sư tử nhoè nhoẹt, Kate không có danh thiếp, chỉ gật đầu mỉm cười rồi quay lại chăm sóc thú, rồi hai đoàn chia tay mỗi người một ngả: Howell rẽ đông ra tuyến đường sắt, Desmond dẫn đoàn đi nam vào vùng hoang dã sâu hơn để săn bò rừng lớn.
Chuyến đi được một tuần, Desmond bắt đầu sốt, run rẩy, đêm nằm nói mê về con sư tử già ông từng thuần hóa năm 20 tuổi. Kate thức cả đêm, nhai vỏ cây liễu lấy nước cho ông uống, nhỏ nước canteen đã cạn dần lên trán nóng rực, nhưng ông vẫn trút hơi thở cuối cùng lúc bình minh, tay nghiến chặt chiếc roi da cũ. Kate khóc không ra tiếng, lấy vải liệm ông lại, chôn dưới gốc cây keo cô đơn, đánh dấu bằng chính chiếc roi của ông.
Cô tiếp quản công việc nguy hiểm của cha, dẫn đầu nhóm 12 thợ săn thổ dân đi săn sư tử, bò rừng, hươu cao cổ để bán cho rạp xiếc và vườn thú. Thợ săn vẫn gọi cô là thuyền trưởng Kate, vì cô bắn súng giỏi, biết đọc dấu vết trên cát, không hề sợ hãi trước những con thú to gấp mấy lần người. Một tháng sau, Leeto – thợ săn trẻ nhất đoàn – bắt đầu nổi đốm đỏ trên da, sốt cao ho ra máu. Những người còn lại mê tín dị đoan, nhìn đốm đỏ nhận ra đó là lời nguyền của thần sa mạc, ai dính vào sẽ chết theo, thế là cả nhóm bỏ đi hết, chỉ để lại Kate với già Mose, người hầu đã theo Desmond 20 năm, chân gỗ, hai ngón tay cái bị cá sấu cắn mất hồi trẻ.
Kate nhìn đống lương thực vơi dần, mấy chiếc lồng thú không ai chăm, nhận ra không có sự giúp đỡ thì cô chẳng thể đi tiếp được nửa bước. Cô ra lệnh dừng lại ở một hố cát có bóng cây keo, hai người cùng dựng một túp lều thô sơ: dùng cành cây keo làm khung, phủ da lạc đà lên, đào hố lửa nấu ăn, xếp đá chắn gió cát. Kate ở lại đó canh giữ đồ đạc, còn Mose cưỡi lạc đà đi tìm Clancy – vì lúc gặp nhau, Clancy có nói đoàn ông ta sẽ đi dọc sông Orange, hy vọng gặp được thì nhờ ông ta đưa Kate về phố.
Từ lúc Mose đi, cuộc sống của thuyền trưởng Kate biến thành cơn ác mộng dài đầy nguy hiểm. Cô một mình giữa sa mạc, ban đêm bầy linh cẩu vây quanh lều, mắt xanh lè lét, cười khúc khích như người khóc, có lần một con báo hoa mai nhảy lên nóc lều, móng vuốt xé toạc da lều, Kate phải bắn súng lên trời đuổi mới đi. Ban ngày rắn hổ mang bò vào hố nước, cô phải dùng gậy dài đánh đuổi trước khi dám múc nước. Có trận bão cát lớn, cát phủ kín lều đến tận nửa cửa, cô đào cả ngày mới mở được cửa ra. Cô không có ai nói chuyện, chỉ nhỏ to những lời với con chim ưng già của cha, đếm ngày bằng cách khắc vết lên xương ống chân con lạc đà chết. Có lần cô bị sốt rét, nằm li bì ba ngày, tỉnh dậy thấy con bọ hung đang bò trên mặt, may là chưa chết. Những con thú hoang dường như nhận ra cô đơn độc, ngày càng dám bén mảng lại gần, cuộc sống của cô lúc này chỉ xoay quanh việc giữ cho mình không bị nuốt chửng giữa sa mạc mênh mông.