Ánh trăng thứ mười ba treo lơ lửng trên nền nhạc jazz loạn nhịp, chiếu xuống dàn đèn màu tím than đang chập chờn trong phòng tiệc. Hide siết chặt bàn tay Taku khi từng bé/server khoả thân bưng rượu len lỏi giữa những bộ vest lông thú giả. "Tiệc Quái thú dưới ánh trăng" - đứa con tinh thần điên rồ nhất của nhiếp ảnh gia - giờ đây ngột ngạt mùi nước hoa oud và mồ hôi lo âu. Chiếc mặt nạ sói bạc vỡ toang dưới bước chân Hisashi. Người đàn ông cũ trườn qua đám đông như rắn chuông, tà áo satin đen dính đầy kim tuyến tựa vẩy rồng. "Cậu cầm máy ảnh chụp người khác trần truồng suốt ngày," giọng Hisashi rít lên giữa tiếng kính va chạm, "mà giấu Taku-kun bí mật về vết sẹo dưới xương sườn tôi à?" Cánh tay hắn lật ngược vest ngựa vằn của chú rể, lộ ra mảnh da non đo đỏ chữ Y ngược - di chứng từ lần phẫu thuật tim năm Hide bỏ hắn giữa phòng hồi sức. Taku gầm lên như báo đen trước mồi, ngón tay xoắn vào dây đeo đồng hồ Cartier của Hisashi. "Tôi nuốt trọn quá khứ của Hide rồi," chiếc cà vạt tím than vung lên như lưỡi dao giữa ba cái bóng dưới trăng. Hide đứng lặng như tượng selenite trong tủ kính, giữa hai thế giới : vệt sương giá trượt dọc sống lưng Taku hệt ánh đèn flash ngày đầu tiên gặp anh, còn hơi thở chua lòm rượu gin của Hisashi nồng như mùi thuốc thử trong phòng tối xưa cũ. Ngoài khung cửa sổ vỡ tím, mặt hồ đóng băng dưới trăng xé rách bởi tiếng chân trâu rừng - đám hội viên quái thú giả đang ào tới dàn cảnh. Hisashi nhe hàm răng vàng khè cười gằm, tay mân mê chiếc túi đựng negative film trong túi áo - nơi lưu giữ những bức ảnh Hide chụp hắn thời chưa phẫu thuật, khi trái tim nguyên vẹn còn đập nhịp điệu yêu thương điên loạn.