Vết súng đạn còn loang lổ trên tường pháo đài đổ nát khi đoàn quân Mỹ hỗn độn bước vào rìa đầm lầy. Đất dưới chân họ đã chuyển từ bụi đỏ khô cằn sang thứ bùn nhầy nhụa bốc mùi tử khí. Những người lính da trắng xiết chặt tay súng, mồ hôi lạnh thấm vào vai áo bẩn thỉu - đằng sau họ, nhóm người mới được giải cứu khập khiễng bước theo, tiếng thở dốc hòa lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt. Everglades mở ra như cổ họng quái vật: nước đen ngòm ngập gối, rừng tràm ken đặc chằng chịt dây leo có gai sắc như dao cạo, và trên đầu là vòm lá tối om che khuất mặt trời. Muỗi thành từng đám mây dày đặc vo ve bên tai. Có người lính non nớt khụy xuống ngay lập tức, mặt sưng vù vì vắt cắn, nhưng không ai dám dừng lại khi tiếng trống xa xăm vọng qua lớp sương độc. Thứ âm thanh trầm đục ấy đập theo nhịp tim người, không rõ đến từ hướng nào - khi thì tựa như cách đó vài trượng, khi lại vẳng từ tận chân trời mù mịt. Vị chỉ huy bẻ gãy nhánh cây mục, đôi mắt đỏ ngầu như con thú bị dồn vào chân tường. Những đồng đội bỏ mạng trong pháo đài khi nãy dường như vẫn lẩn khuất đâu đây trong làn khói hãi hùng. Mỗi bước đi về phía nam là cuộc vật lộn với đầm lầy: chân vướng phải rễ cây ngập nước, tay hụt bám vào thân cây mục ruỗng, có tiếng hét nghẹn ngào khi kẻ nào đó ngã xuống vũng nước và biến mất sau lớp bèo dày. Tiếng trống xa xăm lại nổi lên, lần này dồn dập hơn, đục hơn, như thúc giục lũ dơi đêm chao lượn chằng chịt trên đầu. Bỗng mũi tên tẩm độc vút ra từ bụi rậm, lặng lẽ cắm vào cổ người lính đi trinh sát. Hắn ngã úp mặt xuống bùn không một lời kêu. Một đứa bé trong nhóm giải cứu rú lên thất thanh, âm thanh bị bóp nghẹt ngay bởi bàn tay đầy máu của người mẹ. Súng nổ vang nhưng bắn vào khoảng không, đạn xuyên qua lá chỉ làm lũ khỉ đầu chó gào lên điên loạn. Khói thuốc súng bốc mùi chua lòa chưa tan thì tiếng trống xa xăm lại dội vào tâm trí những kẻ sống sót - giờ đã rõ như tiếng đe đập vào đá lửa từ chính giữa đám lau sậy đang rung rinh bất thường. Suốt đêm dài đó, họ trở thành bầy thú hoảng loạn lội qua ngập nước ngang bụng. Ánh đuốc cuối cùng tắt phụt trong gió lạnh như lưỡi dao lam. Khi bình minh vỡ ra qua kẽ lá bằng thứ ánh sáng bạc tái nhợt, vùng nước nông hiện ra trước mắt. Những con cò trắng đứng tua tủa trên đầm bùn quay đầu nhìn họ. Phía chân trời, bóng dáng vọng gác đồn Townsend mờ ảo, cột khói từ lửa trại bốc lên thẳng tắp. Câu lệnh "Tiến lên!" rít lên khàn đặc suốt bốn ngày đêm đã biến thành tiếng thở rền rĩ. Người lính cuối cùng băng qua đầm lầy liếm môi - môi nứt nẻ húp chút nước mặn đắng chát. Họ không dám quay lại nhìn vùng đất tử thần, nhưng tiếng trống xa xăm vẫn đeo đẳng phía sau, thưa thớt hơn mà ám ảnh hơn, như nhịp tim đập chậm của chính Everglades còn đang rỉ máu từ vết thương mang tên cuộc xâm lăng.