Ánh chiều tà nhuộm đỏ vách núi cheo leo, Bowen xoay người né ngọn lửa xanh lè từ hàm rồng - thứ lửa đủ thiêu rụi cả giáp sắt. Draco, sinh vật cuối cùng nắm giữ "Tim Rồng" - trái tim hừng hực sức mạnh cổ xưa, vẫn chực chờ cắn nát tên hiệp sĩ dám đơn độc khiêu chiến. Nhưng khi móng vuốt sắc nhọn găm xuống đất, nó chợt dừng lại. Đôi mắt rồng lửa nhận ra phần giáp ngực Bowen đeo chính là mảnh vảy của cha mình năm xưa. "Mi không phải bọn chúng," tiếng gầm của Draco vang lên sâu thẳm như tiếng vọng từ thời gian. Bowen buông kiếm, giọng đầy xung đột: "Ta đến đây không để săn đầu ngươi. Chính bàn tay của đức vua tham lam đã giam hãm Tim Rồng trong lồng ngực hắn!" Cả đất trời như chùng xuống khi Draco hiểu ra sự thật đau đớn: sinh mệnh nó và tên bạo chúa đã bị trói buộc bằng phép thuật hắc ám từ thuở hàn vi. Đêm ấy dưới trăng máu, Bowen ngồi tựa lưng vào bụng rồng đang thổn thức. Hơi thở phả ra từ khe mang đẫm mùi lưu huỳnh và... nước mắt. "Mười năm trước, khi bọn pháp sư dùng chính ngươi làm vật hiến tế," Bowen kể lại câu chuyện kinh hoàng, "hắn nhận lấy Tim Rồng để mua quyền lực vĩnh hằng. Giết hắn thì mi..." Móng vuốt Draco bỗng xiết chặt lấy tảng đá, nứt vỡ thành bụi. Dawn của ngày quyết định, Bowen cưỡi trên lưng rồng lao vào kinh thành. Họ như tia chớp đỏ quét ngang bầy cung tên, Draco phun lửa đốt cháy tháp canh còn Bowen chém đứt xích cầu treo. Từ sân rồng ngập khói, bạo chúa cười điên cuồng giơ cao thanh đoản kiếm khảm ngọc lên: "Hạ ta đi, con thú đáng thương của ngươi sẽ thành tro bụi!" Bowen lưỡng lự. Trước mắt anh là gương mặt thống khổ của thần dân đang rên xiết, trong tai văng vẳng lời thì thấu Tim Rồng của Draco đêm qua. Với vận tốc của gió lốc, thân hình khổng lồ của Draco bất ngờ quét ngang, ép chặt Bowen vào tường. "Hắn và ta... như ngọn lửa bóng tối," mắt rồng ánh lên quyết liệt, "hủy diệt cả hai là cách duy nhất." Cái chớp mắt anh hiệp sĩ do dự, Draco đã giật lấy thanh kiếm phóng thẳng vào ngực mình. Tiếng gào thét của bạo chúa và tiếng rống bi tráng của Draco hòa làm một. Ngọn lửa cuối cùng từ Tim Rồng bùng lên thiêu trụi quân phản bội, còn Bowen ôm lấy chiếc đầu rồng đang hóa đá. Trước khi trái tim cổ đại ngừng đập, Draco thì thào: "Sao ngươi tưởng ta không hiểu... tim ta luôn ở chỗ ngươi rồi." Hai mươi mùa lá rụng sau, người ta vẫn thấy chiến binh tóc bạc ngồi trên đỉnh tháp hoang. Trên ngực anh, vết sẹo hình vảy rồng ấm nóng mỗi khi hoàng hôn buông - dấu hiệu của trái tim kiên cường nhất vẫn đập giữa tro tàn.