Tình Ca Kashgar không mở đầu bằng lời dẫn chuyện hoa mỹ, mà len lỏi vào từ mùi bột mì nướng thoảng qua mỗi ngõ hẹp uốn lượn của thành cổ Kashgar – nơi ba chị em Ayşe, Zilala và Güljan lớn lên trong căn nhà gạch bùn có song cửa gỗ chạm trổ hoa văn cũ kỹ, mái ngói đất nung đã ố vàng sau mấy chục năm mưa nắng. Bố ba chị em mất sớm khi Ayşe mới lên 12, mẹ họ làm thợ may áo atlas cho khách du lịch dạo, kiếm được bao nhiêu tiền đều dành hết cho thuốc men của bà nội bị viêm khớp, rồi Ayşe nghỉ học luôn để phụ mẹ bán trái cây khô ở Chợ Bazaar Chủ nhật. Ba chị em lớn lên cùng tiếng nhạc đô cô nhỏ giọt từ ngôi thánh đường Id Kah ngay cạnh, cùng mùi naan nóng hổi từ lò của ông Hassan góc ngõ, cùng cát bụi Con đường Tơ lụa lâu đời bay mờ ảo qua những tấm rèm cửa sổ thêu tay của bà nội. Những khó khăn cứ thế chồng chất: mùa đông năm ngoái ống nước trong nhà đông đá vỡ tan, cả nhà phải xách thùng đi lấy nước giếng công cộng cách 2 cây số; viên thuốc hạ huyết áp của bà nội giá 30 tệ, mà cả nhà phải nhịn một bữa cơm chiều mới đủ tiền mua. Rồi sự va chạm giữa truyền thống và hiện đại bắt đầu len lỏi vào từng góc nhỏ của căn nhà. Bà nội nhất quyết không chịu chuyển sang khu nhà mới hiện đại mà chính quyền vừa xây cạnh đó, bảo "ta sinh ra ở đây, cha mẹ ta nằm dưới gốc cây bồ đề ngay sau nhà, chuyển đi là mất gốc rồi". Còn Ayşe, 24 tuổi, đang theo học lớp thương mại điện tử buổi tối, muốn mở gian hàng online bán quả sung khô, hạt óc chó của gia đình thay vì chỉ ngồi chờ khách du lịch đến mua tận nơi. Zilala, em kế 19 tuổi, đỗ trường âm nhạc hệ dân gian ở Bắc Kinh, nhưng họ hàng gần xa đều can ngăn: "Con gái đi xa thế làm gì, lấy chồng sớm, phụ giúp gia đình là tốt nhất". Güljan, cô em út 16 tuổi, nhuộm tóc vàng, mặc quần bò thay vì chiếc chapan truyền thống, suốt ngày ôm điện thoại xem video, bị bà nội mắng "quên cả tiếng hát tổ tiên, mai này còn gì của người Kashgar nữa". Cơn bão tố ập tới khi mẹ họ phát hiện khối u ở dạ dày, cần phẫu thuật ngay với chi phí gần 10 vạn tệ. Ông chủ cửa hàng quà lưu niệm trong phố cổ ngỏ ý sẽ lo toàn bộ viện phí nếu Ayşe đồng ý lấy anh ta – một cuộc hôn nhân sắp đặt mà Ayşe đã từ chối mấy lần. Họ hàng ép Ayşe nhận lời, Zilala thì đắn đo bỏ học để đi làm công nhân may mặc kiếm tiền, Güljan nghỉ học đi làm thu ngân cho cửa hàng tiện lợi. Cả nhà cãi nhau om sòm, Ayşe vứt túi tiền tiết kiệm giấu sau hũ gốm xuống đất: "Con không lấy anh ta, con có tiền học thương mại điện tử, con bán được hàng online!". Zilala khóc nức nở, Güljan thì gào lên: "Tại sao chúng ta phải sống theo ý người khác, không được chọn cuộc đời mình?". Đúng lúc đó bà nội bị đột quỵ nhẹ, nằm liệt giường mấy tuần. Cả ba chị em thay nhau thức đêm chăm sóc, Ayşe bán hết số trái cây tích trữ, lấy cả tiền học phí của Zilala ra đóng viện phí cho mẹ. Zilala xin hoãn nhập học một năm, ở lại phụ Ayşe livestream bán hạt óc chó, vừa hát những bài dân ca cũ bà nội vẫn hay ru hôm xưa. Güljan quay lại trường, tối đến phụ chị gái quay video ngắn: bà nội nằm trên giường mây, tay run run vuốt tấm áo atlas, miệng ngâm nga bài hát về gió thổi qua rặng cây dương, về người thương đi xa chờ đợi ở bến xe cũ – chính là những giai điệu cốt lõi của Tình Ca Kashgar mà bà vẫn thường hát cho cháu nghe hồi bé. Những video ấy bất ngờ viral khắp mạng xã hội, người ta không chỉ mua trái cây của gia đình họ, mà còn đặt cả áo atlas, túi thêu tay do chính bà nội thiết kế. Chính quyền địa phương biết chuyện, giúp họ sửa chữa lại ngôi nhà cũ thay vì bắt chuyển đi, lắp đặt đường ống nước mới, hỗ trợ Zilala tiền học bổng để đi Bắc Kinh. Mẹ họ phẫu thuật thành công, sức khỏe dần hồi phục. Bà nội cũng ngồi dậy được, mỗi chiều lại ngồi trước cửa hát cho khách du lịch nghe, vừa hát vừa cười bảo: "Tình Ca Kashgar không chỉ là bài hát của ta, là của lũ trẻ hôm nay nữa". Giờ đây Ayşe đã mở được công ty nhỏ, thuê cả chục chị em phụ nữ trong phố cổ làm sản phẩm thủ công, Zilala vừa đi học vừa về biểu diễn trong các lễ hội văn hóa, Güljan đỗ trường truyền thông đại học địa phương, chuyên làm video quảng bá văn hóa Kashgar. Họ vẫn giữ thói quen mỗi tối cả nhà quây quần bên bếp lửa, nghe bà nội hát Tình Ca Kashgar, hiểu rằng truyền thống không phải là giữ nguyên mọi thứ cũ kỹ, hiện đại cũng không phải là vứt bỏ gốc rễ. Tình yêu thương giữa ba chị em, giữa ba thế hệ đã chữa lành tất cả vết thương, giúp họ bắt đầu lại cuộc sống, không phải chạy theo ai, chỉ sống đúng với những gì mình trân trọng nhất.