Gió lạnh thổi qua khe cửa sổ ô tô khi Linh lái xe qua cầu Thanh Trì, chiếc bánh gato dâu để trong hộp đá bên ghế phụ vẫn còn ấm, lớp kem tươi trắng muốt cô tự tay bơm hoa lúc chiều chưa kịp đổ dừa. Cô định làm bất ngờ cho Minh, vì anh nhắn tin lúc 6 giờ bảo tối nay phải ở lại đài dựng phóng sự tài liệu về nông dân vùng cao, về muộn lắm là 10 giờ. Nhưng mùi nước hoa Jo Malone anh chỉ xịt khi đi tiệc lớn của đài đã xộc thẳng vào mũi ngay khi cô đẩy cửa căn hộ chung cư cao cấp hai người thuê ở quận Ba Đình. Tivi trong phòng khách đang phát chương trình thời sự 7 giờ, giọng nữ đó cô nghe mòn tai mỗi tối: phóng viên Trà My, người lúc nào cũng đánh môi đỏ tươi, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, mặc chiếc váy hồng pastel Linh từng thích nhưng Minh bảo "em mặc không hợp, trông như cố tỏ vẻ giàu có hơn thực lực" hiện trên màn hình. Tiếng cười nói vọng ra từ phòng ngủ, cao vút, rõ mồn một. Linh không đẩy cửa phòng ngủ. Cô đặt hộp bánh lên mặt bàn đá lạnh ngắt, thổi tắt 28 cây nến một mình, cây cuối cùng cháy sát da tay mới buông. Không gọi điện, không nhắn tin, cô lái xe về nhà trong đêm, cửa sổ hạ thấp cho gió lùa vào nhưng vẫn nghe thấy tiếng cười của Trà My văng vẳng trong tai. Chạy qua đoạn đường hai người từng dừng xe hóng gió, Minh từng cầm tay cô nói sẽ cưới cô khi anh lên chức trưởng phòng, Linh bỗng nhớ ra câu bà nội vẫn hay nói hồi cô học cấp 2, lúc bố bỏ nhà đi theo người đàn bà khác: Tình Đến Và Đi, như mây qua rào thôi con ạ, có cái gì mà giữ mãi đâu. Nhà cô quay về là căn nhà cấp 4 ở đầu làng ngoại thành, mái ngói rêu phong, hàng rào mồng tơi mẹ trồng leo tòn ten. Cô đã bỏ nhà này đi ở trọ gần trung tâm từ khi yêu Minh được nửa năm, anh nói "nhà quê chật chội, không xứng với tương lai của chúng ta". Linh tin, nên bán luôn bộ đồ vẽ màu nước cô thi đỗ trường Mỹ thuật để mua áo vest xịn, học cách cười nói nhẹ nhàng như mấy cô vợ của sếp anh, bỏ cả thói quen sáng dậy tưới cây sứ mẹ tặng, dần quên mất mình từng thích vẽ đến mức quên ăn quên ngủ. Đêm đầu về nhà, cô khóc ầm ĩ, nước mũi dính đầy gối bông, mẹ không hỏi han gì, chỉ bưng vào bát chè đậu xanh nấu với lá dứa, ngồi bên cạnh vỗ lưng như hồi cô học lớp 1 bị điểm kém sợ không dám về nhà. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tiếng mẹ xay cà phê vọng lên từ bếp, tiếng chim chích chòe hót ở cây nhãn trước cửa, không có tiếng tin nhắn của Minh, không có áp lực phải trang điểm kỹ để đi tiệc cùng anh. Linh ra vườn, thấy cây sứ mẹ trồng đã ra nụ trắng xóa, cô lấy ống nước tưới, đất khô nứt nẻ hút nước sột soạt, giống như bao nhiêu tháng qua cô quên mất mình thích cái gì, chỉ lo làm vừa lòng người đàn ông bên cạnh. Chiều ngồi trên hiên uống trà, nhìn đám mây trắng trôi qua đỉnh tre, Linh lại nhớ câu bà nội: Tình Đến Và Đi, ai rồi cũng sẽ hiểu thôi. Ngày trước cô gặp Minh ở triển lãm tranh phố cổ, anh say sưa khen bức vẽ chợ Đồng Xuân mưa bụi của cô rực rỡ, nói sẽ sắp xếp để bức tranh được lên báo, để cả nước đều biết đến tài năng của cô. Nhưng rồi khi cô nghỉ vẽ để chuyển sang làm trợ lý cho anh, sắp xếp lịch trình, tiếp khách, anh gật gù bảo "em giỏi nội trợ hơn, giúp anh tập trung làm sự nghiệp tốt hơn". Tình đến lúc nào cũng ngọt ngào, đi cũng lặng lẽ, không kèn không trống, chỉ để lại một người phụ nữ ngồi giữa vườn, cầm cành sứ rụng xuống, nhận ra mình đã lạc mất bao lâu. Tuần sau, Linh ra tiệm photocopy in lại hồ sơ thi lớp chuyên năng khiếu, cái hồ sơ cô bỏ trong ngăn kéo đã ố vàng. Mẹ thấy thế cười, đưa cho cô hộp màu nước cũ bà cất giữ bao năm, hộp vỏ gỗ mốc meo nhưng cọ vẫn mềm. Cô không biết mình sẽ trúng hay không, cũng không biết sau này có gặp người mới không, chỉ biết giờ đây ngồi bên cửa sổ vẽ bức phố cổ ngày mưa, gió thổi tung mớ tóc rối, cô thấy lòng nhẹ nhõm, như vừa tìm lại được mảnh ghép đã mất từ lâu. Còn chuyện của Minh và nữ phóng viên kia? Cô lướt qua tin tức trên mạng mấy hôm trước, thấy ảnh hai người đi trao giải báo chí, cười tươi rói. Cô nhấp ngụm trà sen mẹ ướp, chẳng thấy đau nữa, chỉ thấy gió mang lại câu nói của bà nội ngày nào, nhẹ tênh: Tình Đến Và Đi, rồi ai cũng sẽ đi qua thôi.