Trong thành phố nơi những cơn mưa nhiệt đới rả rích trên những mái ngói cũ, hai con người từ hai thế giới khác biệt đã tìm thấy nhau giữa rừng sự thật chết chóc. Hoàng, chuyên gia dấu vết pháp y với đôi bàn tay nhạy cảm có thể đọc hiểu câu chuyện của một sợi tóc hay một vết xước mờ, luôn tin rằng mọi tội ác đều để lại Tội Án Hằn Tích—những dấu vết không thể xóa nhòa, dù kẻ gây án có khéo léo đến đâu. Còn Linh, nữ thám tử với trực giác sắc như dao cạo, lại tin vào những bi kịch bị chôn vùi, nơi nạn nhân đôi khi lại là người mang tội lớn nhất. Vụ án đầu tiên là một người đàn ông treo cổ trong căn phòng khóa trái, nhưng trên sàn lại có dấu chân trẻ con in hằn xuống nền nhà ẩm mốc. Vụ thứ hai: một phụ nữ chết trong tư thế ngồi thiền dưới gốc đa cổ thụ, tay vẫn cầm chặt một nắm đất đỏ, nơi mười năm trước, một đứa trẻ đã biến mất không dấu vết. Tất cả hiện trường đều sạch sẽ một cách đáng ngờ, như thể hung thủ là một bóng ma biết cách xóa sạch mọi thứ—trừ những hằn tích mà chỉ Hoàng mới có thể nhìn thấy. Cuộc điều tra đưa họ đi từ những ngõ hẻm ẩm thấp của khu phố cổ đến biệt thự bỏ hoang nơi những cựu binh Mỹ từng đóng quân. Họ phát hiện ra rằng các nạn nhân đều có liên hệ với một vụ án mạng xảy ra đúng mười năm về trước: vụ giết người hàng loạt dọc bờ sông, nơi kẻ giết người đã dùng dao rọc giấy khắc chữ cái đầu tiên của nạn nhân lên da thịt họ—một tội ác hằn tích theo nghĩa đen. Nhưng khi họ tưởng đã chạm đến đáy sự thật, một nhân vật thứ ba xuất hiện. Người này không để lại bất kỳ dấu vết nào, không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ là chính những hằn tích ấy. Hắn không xóa dấu vết—hắn biến mình thành dấu vết, trở thành nỗi ám ảnh in sâu vào tâm trí những ai dám đào bới quá khứ. Hoàng bắt đầu hoang mang khi phát hiện ra rằng chính mình cũng có một hằn tích từ thời thơ ấu—một vết bỏng hình ngọn lửa kỳ lạ trùng khớp với biểu tượng tại hiện trường vụ án cũ. Còn Linh thì nhận ra rằng người cha mất tích của cô có thể chính là nạn nhân cuối cùng trong chuỗi án năm nào, và kẻ giết người có thể vẫn đang ở rất gần, theo dõi từng bước đi của họ. Khi cơn mưa lớn nhất trong năm ập đến, trận lũ quét cuốn trôi lớp bùn đất tại bờ sông cũ, Tội Án Hằn Tích thực sự bộc lộ: không phải là những vết dao hay dấu chân, mà là những vết sẹo tâm lý đã ăn sâu vào linh hồn thành phố, nơi mỗi người dân đều mang trong mình một phần bí mật, và kẻ giết người chỉ là người dám phơi bày chúng ra ánh sáng. Giữa cơn mưa xối xả, Hoàng và Linh đứng trước sự lựa chọn: tiếp tục đào sâu vào hằn tích có thể nuốt chửng chính họ, hay trở thành một phần của nó—giống như những nạn nhân trước đây, những người đã chọn cách im lặng để sống tiếp với tội ác hằn tích trong tâm can.