Vương Thế Kỳ không bao giờ nghĩ mình sẽ kế nghiệp bà Năm, bà nội làm người dẫn đường tâm linh cho cả vùng cao nguyên suốt 40 năm. Hồi bà còn sống, cậu chỉ thấy bà ngồi bên bàn thờ, đốt hương, lẩm nhẩm mấy câu chú rồi tặc lưỡi bảo "người sống yên, người chết thoát là được". Đến khi bà mất năm ngoái, để lại cho cậu cái la bàn đồng rỉ sét, túi ngải khô buộc bằng chỉ đỏ, và cuốn sổ bìa da bò dày cộm. Trang đầu cuốn sổ, nét chữ run rẩy của bà viết rõ: Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự. Bà dặn trước khi trút hơi thở cuối: "Mày không phải thần thánh gì đâu, chỉ là kẻ đứng giữa hai cõi, giúp người sống an tâm, giúp người chết siêu thoát. Đừng đòi tiền, đừng khoe tài, gặp chuyện khó cứ nhìn câu đó mà làm." Cậu không đi du hành bằng xe hơi sang trọng hay máy bay, cậu đi xe khách nghe mùi nước mắm với mồ hôi nồng nặc, đi nhờ xe tải chở gạo, chở mía, ngủ dưới gốc đa ven đường khi hết tiền, có hôm xin ngủ nhờ nhà dân mới giúp họ trừ tà xong. Cậu từng giúp bé gái ở xã vùng sâu đồng bằng sông Cửu Long bị hồn ma trêu chọc, suốt ngày giấu chìa khóa nhà của bố mẹ; giúp ngư dân ở thị trấn ven biển chiếc thuyền bị ma thủy thủ chết đuối 20 năm trước ám; giúp chủ tiệm tạp hóa ở thị trấn miền núi cái sổ ghi nợ bị hồn đối tác tham lam trước đây xáo trộn. Cậu chưa bao giờ đòi tiền công, nhưng người dân lúc cậu đi luôn nhét vào tay: bó rau thơm mới hái, hũ tôm chua, hay vài tờ 50 nghìn lẻ tẻ, cậu cất đi mua vé xe đi tiếp. Đầu tháng 4 năm nay, cậu đến thị trấn Đào Hoa, vùng trung du phía Bắc. Thị trấn nhỏ xíu, quanh năm phủ đầy hoa đào hồng, nhưng lúc cậu đến, hoa rụng sớm hơn mọi năm, gió thổi mùi thối rữa phảng phất dưới mùi ngọt của hoa. Đầu tiên cậu gặp bà lão khóc lóc bên đường, cháu gái 10 tuổi tên Linh suốt tuần nay ngủ say đi bộ ra xưởng dệt may bỏ hoang ở rìa thị trấn, lẩm bẩm thứ tiếng chẳng ai hiểu. Bà lão nghe người quen ở xã bên kể về "thầy Kỳ" nên chạy ra đường đón cậu. Tại xưởng dệt, cậu gặp Tô Vạn Hoàng. Gã đàn ông cao gầy, đi khập khiễng vì năm trước bị chó dại cắn, đeo túi thuốc thú y, tay cầm cái cờ lê nặng trịch. Gã là bác sĩ thú y duy nhất của thị trấn, nghe nói có chó hoang lảng vảng trong xưởng nên chạy đến. Gã nhìn cái la bàn đồng với túi ngải của cậu, bật cười bảo "thầy bùa hão", nhưng khi vào trong thấy Linh đứng trước khung dệt rỉ sét, mắt trắng dã, nói tiếng Pháp làu bàu, gã mới chột dạ. Hóa ra xưởng dệt xây trên nền đồn điền thực dân Pháp cũ, hồn của người công nhân Việt Nam bị Pháp bắn chết trong cuộc đình công năm 1930 đang bám lấy Linh. Khi hồn ma lao vào gã, cậu ném nắm ngải khô vào, hồn ma kêu the thé biến mất, cái cờ lê trong tay Vạn Hoàng rơi cạch xuống đất. Từ đó gã không gọi cậu là thầy bùa hão nữa. Ngày hôm sau, hai người đến nhà tang lễ thị trấn hỏi chuyện về đồn điền xưa, gặp Âm Liên. Con gái chủ nhà tang lễ, 22 tuổi, lúc nào cũng mặc áo sơ mi lanh trắng dù nắng gắt, dưới mắt trái có nốt ruồi nhỏ. Nó nhìn thấy ma từ lúc 5 tuổi, cả thị trấn rỉ tai bảo nó bị nguyền rủa, trẻ con ném đá, người lớn tránh xa. Nó bảo xưởng dệt không phải chỗ duy nhất có ma: dự án khu nghỉ dưỡng của chủ tịch xã đang đào móng, đào trúng cả mồ mả cũ, quật cả mồ mả liệt sĩ, ma quỷ bị quấy nhiễu kéo về thị trấn, 3 công nhân xây dựng đã mất tích suốt tuần nay. Nó đã thấy hồn những người bị đào mồ theo đuổi lính canh khu dự án suốt ngày. Sau vụ Linh, hàng loạt vụ siêu nhiên liên tiếp xảy ra: tiệm bánh mì của chú Tư hễ để qua đêm là mốc meo dù lò nướng vẫn nóng, vợ chú ho khạc ra đất đen; cậu học sinh cấp 3 suốt ngày thấy bà áo dài trắng đứng góc lớp học, không ngủ được nên học hành sa sút; giếng nước chung của xóm đỏ lựng suốt 3 ngày, ông già uống vào nổi mẩn đỏ khắp người. Ba người chia việc: Thế Kỳ lo phần tâm linh, Vạn Hoàng dùng kiến thức thuốc men với cây cỏ địa phương bào chế bùa chú, Âm Liên phân biệt hồn ma nào vô hại, nào ác ý. Đang điều tra vụ giếng nước đỏ, họ phát hiện đường hầm bí mật dưới văn phòng chủ tịch xã, thông ra tận nền đồn điền cũ. Bên trong có cả đống tài liệu chứng minh chủ tịch xã nhận hối lộ từ công ty bất động sản nước ngoài, ép dân nghèo bán đất rẻ mạt, quật mồ mả di tích lịch sử (đồn điền cũ là di tích cách mạng được bảo vệ) để xây khu nghỉ dưỡng 5 sao. Công ty nước ngoài còn thuê một thầy phong thủy từ Pháp sang, dùng pháp thuật đen quấy nhiễu dân làng, khiến các vụ siêu nhiên thêm trầm trọng, ép họ bán đất sớm. Thế lực nước ngoài này còn móc nối với cảnh sát trưởng địa phương, lần họ đến báo án, ông ta cười khẩy bảo "bọn nhóc bậy bạ, đi tung tin đồn nhảm". Đêm lễ hội Hoa Đào, cả thị trấn tụ tập ở quảng trường, thầy phong thủy Antoine từ Pháp kia triệu hồi hồn ma mạnh nhất từ đồn điền cũ, định tàn sát cả thị trấn để công ty nhanh chóng lấy đất. Thế Kỳ lấy cuốn sổ của bà nội ra, dòng Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự ở trang đầu như có sức mạnh, cậu làm lễ trói hồn ma lại; Vạn Hoàng dùng thuốc an thần thú y tiêm cho lính đánh thuê của Antoine; Âm Liên dẫn hồn những người bị đào mồ đi về nơi an táng mới. Họ còn gửi toàn bộ tài liệu cho phóng viên báo tỉnh, hôm sau tin tức đăng khắp nơi, chủ tịch xã bỏ trốn, cảnh sát trưởng bị bắt, dự án khu nghỉ dưỡng bị hủy bỏ. Sau vụ đó, Thế Kỳ không ở lại thị trấn. Cậu xếp đồ vào túi, chào Vạn Hoàng với Âm Liên (hai người quyết định đi cùng cậu, Vạn Hoàng đóng cửa phòng khám thú y, Âm Liên rời nhà tang lễ). Lên xe khách đi thị trấn tiếp theo, cậu sờ cuốn sổ trong túi, dòng chữ Tôi Ở Nhân Gian Phá Quỷ Sự vẫn rõ mồn một trong đầu. Còn nhiều nơi phải đi, nhiều người phải giúp, nhiều hồn ma phải tiễn về cõi âm.