Trái Tim Của Yiwha: Tình Yêu Và Báo Thù Máu thấm đỏ bình minh. Khi làn khói cuối cùng từ ngôi nhà gỗ tiêu tan, Vĩnh đứng đó, tay nắm chặt thanh đoản kiếm nhuốm mùi sắt thép. Ngọn lửa hận thù thiêu đốt lồng ngực hắn—ngọn lửa chẳng thể nào dập tắt, trừ khi kẻ đã giết cha mẹ và đứa em gái nhỏ của hắn phải trả giá bằng mạng sống. Băng qua rừng sâu, hắn tìm đến gã phù thủy già sống giữa đầm lầy chết, lột trần linh hồn đổi lấy thứ hắc thuật nguyền rủa: "Tau trao cho mày sức mạnh báo thù, nhưng mỗi lần sử dụng nó, trái tim mày sẽ dần hóa đá." Hắn gần như quên mất cảm giác đau đớn—cho đến khi gặp nàng. Nira, con gái ác chủ tướng cướp, mắt như sao rừng lấp lánh dưới ánh trăng. Nàng không hề giống lũ quỷ dữ đã cướp đi sinh mạng gia đình hắn. Tiếng cười Nira vang lên mỗi chiều tựa chim hót, đôi tay mềm mại chạm vào vết sẹo ngang trán Vĩnh khi nàng băng bó vết thương cho hắn sau trận đụng độ bất ngờ. "Tại sao ngươi cứ nhìn ta như thể muốn nuốt sống ta vậy?" Nira cười khẽ, vô tư chẳng biết hắn chính là kẻ định giết cha nàng. Mỗi lần hắn giơ dao lên, hình ảnh Nira khóc thút thít dưới gốc gạo già lại hiện về. Hắc thuật gào thét đòi máu, nhưng tay hắn run rẩy khi nghĩ đến việc nàng sẽ thành kẻ mồ côi như chính mình. Rốt cuộc, Vĩnh giận dữ ném thanh đoản kiếm xuống vực sâu, gục mặt vào hai bàn tay: Sao hủy diệt kẻ thù lại khó hơn hủy diệt chính trái tim mình? Đêm ấy, khi toán cướp của ác chủ mở tiệc ăn mừng chiến thắng, Vĩnh len lỏi vào doanh trại. Nhưng thứ hắn nhìn thấy không phải cảnh tượng một lũ quỷ—Nira đang ôm chiếc khăn thêu hình chim én, thứ hắn nhận ra ngay chính là vật em gái mình từng đeo. "Cha ta mang nó về sau một trận cướp... cô bé ấy đã chết vì tự đâm vào ngực thay vì bị bắt," giọng Nira nghẹn lại, "Tao không hề muốn điều này." Trái Tim Của Yiwha từ lâu đã ngừng đập, nhưng giờ đây nỗi đau mới khiến Vĩnh thực sự sống lại. Hắn hóa đá hay không, khi tình yêu và báo thù cùng hút cạn một trái tim?