Cô tìm thấy nó trong một tờ báo tuyển dụng cũ, mấy chữ in mờ về một Trạm Gác Trong Sương ở tận cùng bản đồ, nơi ánh đèn thành phố không bao giờ وصل tới. Đối với Hà, một đô thị như một cỗ máy khổng lồ đang nghiền nát từng hơi thở, từng giấc ngủ của cô, thì những chữ đó như một lời thì thầm từ một thế giới khác. Một vùng đất hoang vu, một công việc đơn độc, một cơ hội để tách mình ra khỏi dòng chảy ồn ào và tìm lại nhịp đập của chính mình. Không cần phải nói chuyện, không cần phải cười và đeo mặt nạ. Chỉ cần mắt cô và ngọn lửa trại, với một khoảng trống bao la bao quanh. Ngôi tháp canh gác, thực chất là một cái nhà gỗ cũ kỹ, đứng sừng sững trên một ngọn đồi trơ trọi. Xung quanh chỉ có rừng thông xanh ngắt và sương mù dày đặc, những buổi sáng sương trắng xóa như vừa có người trải oneleone một tấm áo liệm lên mặt đất. Công việc ban đầu bình yên đến lạ. Những ngày trôi qua với tiết tấu đều đặn: đốt lửa, ghi chép nhiệt độ, quét sân quanh tháp. Tiếng gió rít qua khe cửa gỗ là âm thanh duy nhất, hòa cùng tiếng mình cất lên khi cô đọc thầm những cuốn sách cũ mang theo. Cô bắt đầu mỉm cười. Nghĩ rằng mình đã tìm được lối thoát. Một góc bình yên, một Trạm Gác Trong Sương chỉ thuộc về cô và thiên nhiên hoang dã. Rồi những điều không lời giải đáp bắt đầu xâm nhập. Ban đầu là những âm thanh. Không phải gió, không phải côn trùng. Một âm thanh như tiếng kim loại mỏng bị quấn, kéo dài, vang lên từ phía rừng sâu đêm đêm, như có ai đó đang tâm sự với một mảnh vỡ. Cô đứng chôn chân bên ngọn lửa, tay siết chặt cây giáo gỗ, nhưng khi lắng nghe, âm thanh ấy lại tan biến, để lại một sự im lặng nặng trịch còn đậm hơn cả tiếng gió. Sau đó là những cảm giác. Những buổi chiều tà, khi sương mù dày đặc che khuất tầm mắt, cô bắt đầu cảm thấy một sự hiện diện. Không nhìn thấy gì, chỉ là cảm giác nguồn gốc từ sau lưng, như một cái bóng lạnh đang đứng ở khoảng cách tầm tay với, thở vào cổ cô một hơi thở vô hình. Cô quay phắt lại, chỉ thấy bóng dường trống rỗng, và sương mù vẫn ù ạc trôi. Điều đáng sợ nhất là những hình ảnh. Ở rìa tầm nhìn, sau lớp sương mù, đôi mắt. Không phải một đôi, mà là hàng loạt, lấp lóe lóe lên rồi biến mất. Như những đốm lửa nhỏ xíu, nhưng không hề gay gắt, chỉ là những ánh sáng vàng lục lạnh lẽo, không phát ra nhiệt. Cô lao vào tháp, đóng cửa sắt lại, tim đập thình thịch. Nhưng qua khe cửa, cô vẫn thấy chúng, đang di chuyển, đang chờ đợi. Không phải động vật. Không phải người. Một thứ gì đó mang hình dạng của chúng, nhưng bị sương mù và bóng tối đục khoét. Sự cô lập – thứ mà cô tìm kiếm – bỗng chốc trở thành một cái bẫy, một phòng giam kính. Cô không còn một mình với tĩnh lặng nữa. Cô đang bị vây bởi một thứ vô hình, một sự hiện diện ký ớ, một mảnh vỡ của sự sống hay cái chết, mà Trạm Gác Trong Sương này đang cất giấu. Những bí mật không phải nằm trong sổ ghi chép hay phòng máy móc cũ kỹ. Chúng nằm ở nơi sương mù dày đặc nhất, trong những tiếng thì thầm của rừng già, trong ánh mắt lấp lóe kia. Cô nhận ra, mình không phải người canh gác ngọn lửa. Mình là mồi ngon, là thứ ánh sáng nhỏ bé trong bóng tối, đang thu hút những thứ đã lên tiếng gọi từ lâu. Và mỗi đêm, khi sương mù dày đặc hơn, khi những âm thanh rõ hơn, cô biết rằng bí mật ấy đã sắp phá vỡ hoàn toàn bức tường cô đơn cô đã tự xây dựng lên. Trước khi quá muộn, cô phải khám phá ra: liệu những thứ đang rình rập ngoài kia là sản phẩm của sự cô độc và hoang tưởng, hay chúng đã luôn tồn tại, và Trạm Gác Trong Sương này chính là cánh cửa, là điểm giao thoa để chúng len lỏi vào thế giới của những kẻ sống trong ảo ảnh về sự bình yên?