Trong cõi lặng gió của Bách Hiểu sơn trang, một hiểm địa mà nhiều đời vẫn gọi bằng danh xưng “vùng cấm”, có một sự thật không tiếng động đang thức tỉnh. Suốt hai mươi năm, chướng khí nơi đây như một lời nguyền quen thuộc, khiến muôn vật lánh xa, đến mức tiếng tăm trang bị phủ sương mờ, chỉ còn là tiếng thì thầm trong những bản đồ cổ hoặc câu chuyện của giang hồ lưu lạc. Thế nhưng, ngay khi những ngọn đèn dạ yến sắp được thắp lên, trang chủ – người vốn là bức tường chắn giữa thế gian và những uẩn khí âm u nơi đây – lại biến mất như hơi thở trong gió. Không dấu vết, không người chứng kiến. Chính trong cơn bão nghi ngờ ấy, kẻ bị gán cho tội ác khó tha, tử tù Diệp Lễ, người từng có đôi mắt xem thường cả sanh tử, lại lặng lẽ bước ra khỏi ngục tối. Hắn không cầu sinh, mà như thể trong cái chết đã tìm thấy một sứ mệnh mờ ám. Bên cạnh hắn, Hóa Càn Khôn – bổ khoái Đại Lý Tự, một pho tượng quyền uy bằng gang thép, với những đường nét gân guốc như lưỡi búa, cũng lựa chọn bước vào vùng đất không lối về. Hai con người cách biệt tính cách, một như mưa thẳm, một như bão cấp, lúc này lại buộc phải trói chặt lấy nhau bởi sợi dây vô hình của một bí ẩn. Họ xông vào chốn rừng già, nơi cây cổ thụ vặn vẹo như những ngón tay của quỷ thần, nơi sương mù mang theo mùi tanh của đất cũ và máu khô. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với những cạm bẫy cổ xưa, những trận giảo loạn được canh giữ bởi sự tối tăm. Diệp Lễ dùng trí để nhìn thấu, để đọc từng vệt máu dưới lá, từng ánh mắt trong bóng tối. Hóa Càn Khôn dùng quyền, dùng thân, để đập nát mọi vật cản đường, cho đến khi bản thân cũng trở thành một món đồ nhuốm máu. Họ phát hiện ra, Bách Hiểu sơn trang không chỉ là một dinh thự bí ẩn – nó là một cái xác. Một cái xác khổng lồ được xây dựng trên xác của một yêu quái phương nào đó, hoặc là một pháo đài bảo vệ một điều gì đó còn kinh khủng hơn. Và cái bí ẩn ấy, rồi cũng lộ hình. Nó không phải là một con người, hay một bang phái. Nó là một thứ trừu tượng, một Trâm Khoá Tình. Một âm mưu được tạo ra từ những mối tình bị bẻ gãy, từ những lời thề bị phản bội, từ hận thù được lén lút thổi bùng lên qua vài chục mùa thu. “Trâm” – như cái dím nhọn, như mũi giáo, như một vật sắc nhọn được chôn vùi trong tâm tình để khóa lại. “Khoá Tình” – khóa của tình cảm, khóa của lòng người. Âm mưu ấy xoay quanh việc lợi dụng những mối quan hệ, những tình thân, những thân phận, để giăng lưới. Một lưới bằng xúc cảm, để khiến biết bao cao thủ, bao môn phái, tự nguyện bước vào lỗ hổng của chính mình, trở thành những quân cờ vô tri cho một kế hoạch đại loạn thiên hạ. Diệp Lễ và Hóa Càn Khôn hiểu ra rằng, thân phận trang chủ mất tích chỉ là một mảnh ghép nhỏ. Trước mặt họ là một bức tranh khổng lồ: những người từng thân thiết với trang chủ, từ bạn bè đến người hầu, dường như đều có một sợi dây vô hình nối với bóng tối. Họ phải đối mặt không chỉ với những kẻ giết người, mà còn với chính sự hoài nghi, với nỗi đau được giả mạo, với tình cảm bị xuyên thấu thành lưỡi dao. Giai đoạn cuối, khi mọi đường dây dần hiện ra, Diệp Lễ – kẻ từng coi thường nhân tình – lại thấy lạnh buốt một sự thật: Trâm Khoá Tình không phải là một bí mật, mà là một bản giao hưởng của những nỗi đau, được ai đó cất lên từ lòng đất sâu nhất của Bách Hiểu, để thao túng cả thế giới. Và hắn, cùng Hóa Càn Khôn, bây giờ là hai tiếng động lạc lõng trong bản giao hưởng ấy. Nếu muốn phá hủy âm mưu, họ có thể phải đập nát chính những chấm nhang tình cảm đang dính lấy họ, hoặc trở thành một phần của bản nhạc đen tối ấy mãi mãi. Cuộc đối đầu cuối cùng không chỉ là về sinh tử, mà là về việc giữ lại hay phá vỡ chính cái "trâm" khóa giữa tim mình.