Mùi bụi và nắng nóng vẫn bám trên lớp quân phục cũ, nhắc Kate Rafter về những tháng ngày dài hành quân giữa sa mạc Iraq. Căn nhà thời thơ ấu giờ đây chìm trong im lặng tưởng như nghẹt thở, chỉ còn lại những chiếc hộp sơn cũ mèm chứa đựng quá khứ. Lưỡi dao xếp quân dụng cụa quậy trong túi khi cô mở tủ áo cũ của mẹ - bước đầu tiên sau hai tuần từ chối đối diện sự thật. Chiếc áo khoác len thêu hoa cúc vẫn nguyên mùi nước hoa đặc trợ của bà, khiến Kate phải bấu chặt tay vào cánh tủ. Gió đập cửa sổ phòng ngủ lúc nửa đêm đánh thức cô trong cơn ác mộng hỗn độn - tiếng xe tăng nghiền nát những căn nhà đất sét hòa lẫn tiếng trực thăng gào rú. Khi cơn run rẩy qua đi, ánh trăng xuyên qua rèm cửa lộ ra một cảnh tượng khiến máu trong người Kate đông cứng. Từ khung cửa phòng, cô nhìn thấy rõ căn biệt thự bỏ hoang bên kia hàng rào. Trong căn phòng tối om tầng hai, những bóng đèn nhấp nháy xanh lè theo nhịp máy móc, chiếu rọi lên hàng chục bình thuỷ tinh lấp lánh dịch chuyển quanh bàn tay găng trắng toát. "Chỉ là ảo giác do căng thẳng thần kinh", Kate tự nhủ khi lần theo vệt sáng lập lòe chiếu hắt từ ngôi nhà bên. Nhưng hôm sau, những vết lõm kỳ dị trên bãi cỏ, bụi cây héo úa hình xoắn ốc và chuỗi con số được khắc lên thân cây sồi già đã thách thức lý trí cô. Viên thuốc an thần mỗi tối chẳng thể nào xóa được tiếng bước chân kéo lê đều đặn trong đêm, hay mùi thuốc sát trùng nồng nặc cứ luồn qua khe cửa sổ. Khối cộng 195, dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn nhật ký mẹ để lại xuất hiện ngay trang ghi ngày bà qua đời. Kate chưa kịp phân tích thì tiếng chuông cổng lục lạc vang lên. Chiếc phong bì đựng mảnh giấy nhàu nát với cụm từ "Trò Chơi Kẻ Thao Túng" viết bằng máu khô nằm chềnh ềnh trước hiên. Khi ngẩng đầu lên, căn phòng tầng hai nhà bên đã tắt phụt ánh đèn xanh. Người mặc áo choàng trắng đứng im như bức tượng phía sau rèm cửa - đôi tay đeo găng trắng toát đang giơ lên vẫy chào cô theo nhịp chậm rãi, ma mị.