Trở lại quá khứ, câu chuyện bắt đầu từ những năm tháng Hồng Tứ Long – kẻ du hành lạc lối giữa dòng thời gian – quyết định dừng chân nơi triều đại Tần. Hai mươi năm sống cuộc đời ẩn sĩ bên rặng núi Thái Hàng, tưởng chừng ông đã thoát khỏi vòng xoáy quyền lực chốn nhân gian. Nhưng cát bụi thời gian chẳng thể che mắt Doanh Chính – người học trò năm nào giờ đã thành Tần Thủy Hoàng uy chấn thiên hạ. Vết thương lòng từ thuở hàn vi vẫn âm ỉ chảy. Ngày xưa, khi còn cùng thầy mưu đồ đại sự, vị Hoàng đế sắp thống nhất lục quốc chưa bao giờ quên được ánh mắt nghi ngờ Hồng Tứ Long dành cho mình: "Ngươi dùng tri thức của tương lai để xây lầu đài xương máu, sớm muộn cũng tự chuốc diệt vong!". Lời cảnh báo ấy khiến gã đệ tử kiêu ngạo càng quyết tâm chứng minh thầy mình sai. Từ đó, hàng ngũ "Thập Nhị Kim Tinh" – những cao thủ võ công đỉnh cao được huấn luyện bài bản – lặng lẽ bám theo từng bước chân Hồng Tứ Long suốt hai thập kỷ, như bóng với hình. Trở lại quá khứ, phút giây Tần Hoàng đắc ý nhất cũng là lúc định mệnh trớ trêu nhất. Đêm hội ngộ sau chiến thắng Sở quốc, khi chén rượu mừng còn chưa cạn, một tiếng nổ chát chúa phá tan không khí yên bình ở Hàm Dương thành. Bốn bóng đen áo đen lao ra từ hư không, tay lăm lăm thứ vũ khí chưa từng xuất hiện nơi trần thế: súng máy liên thanh xé nát cung điện, lựu đạn ném tung lớp mật vệ. Máu loang đỏ thảm ngọc, Tần Thủy Hoàng ngã nhào xuống bậc thềm. Gương mặt đầy thương tích của gã chỉ kịp lộ vẻ kinh hoàng khi nhận ra kết cấu kim loại lạ lẫm trên mảnh đạn – rõ ràng thứ này không thuộc về thời đại hắn đang sống! Trở lại quá khứ, Hồng Tứ Long biết rõ mình không thể trốn chạy nữa. Kẻ tấn công Tần Hoàng chính là nhóm "Phản Nghịch Thời Quân" – đồng đội cũ năm xưa của ông từ tương lai xa xôi. Họ vượt thời gian tới đây để sát hại kẻ "dám thay đổi tiến trình lịch sử", nhưng hóa ra lại châm ngòi cho mối hận thù cũ bùng cháy. Lê kiếm trên tay Tần Hoàng vung lên tức tưởi khi thầy trò đối mặt: "Tại sao ngươi muốn hại ta? Ngay cả khi trẫm đã là chủ nhân của vạn dặm sơn hà?". Đáp lại chỉ là tiếng thở dài đầy mỏi mệt của Hồng Tứ Long: "Không phải ta... mà chính sự tham lam vô độ của ngươi mới dẫn lối cho họ tới đây!". Gió đêm vần vũ cuốn theo tiếng gầm rú của binh lực hai thời đại va chạm. Trở lại quá khứ, những câu hỏi xoáy sâu hơn bao giờ hết. Liệu Tần Hoàng có từ bỏ khát vọng trường sinh bất lão để cùng cựu sư phụ ngăn thảm họa? Phải chăng hòa bình mai sau đòi hỏi một trong hai người phải hy sinh mạng sống? Và quan trọng nhất – liệu Hồng Tứ Long có dám phá hủy cỗ máy thời gian cuối cùng, đánh đổi việc mắc kẹt mãi mãi nơi đế chế Tần để cứu lấy tương lai? Dù chọn lựa thế nào, vầng dương mọc trên tàn tích Hàm Dương thành sáng mai cũng sẽ chứng kiến một chương sử mới được viết nên bởi máu, nước mắt... cùng những lời thầm thì bất tận của thời gian.