Hòn đảo Lung Linh nằm sâu trong vùng biển đục ngầu, nơi thủy triều lên xuống như nhịp thở của một sinh linh khổng lồ. Giang Nguyệt, nhà nghiên cứu động vật hoang dã với vết sẹo dài trên má – kỷ niệm từ một lần đối mặt bầy sói ở Siberia – đến đây theo lời mời bí ẩn của một tổ chức bảo tồn. Cô tìm kiếm loài sói rừng bờ biển, một phân loài được đồn đại đã tuyệt chủng, nhưng điều cô tìm thấy lại là một bộ tộc sói không giống bất kỳ loài nào trong sách vở: chúng di chuyển theo thủy triều, tiếng hú của chúng hòa vào âm thanh sóng vỗ, và đặc biệt, chúng có ánh mắt quá đỗi thông minh, như thể đang đánh giá cô. Thủ lĩnh của bầy không phải một con sói khổng lồ với bộ lông hung đỏ, mà là một người đàn ông với đôi mắt màu hổ phách, mái tóc dài buộc vội bằng sợi dây da, tên là Lục Chí Vũ. Anh ta nói tiếng Kinh trôi chảy nhưng mang âm hưởng cổ xưa, và từ chối mọi thiết bị điện tử. “Hòn đảo này có linh hồn, và thủy triều là nhịp đập của nó,” anh nói, giọng khàn đục như gió qua hang đá. “Cô đến đây không phải vì sói. Cô đến vì lời nguyền.” Giang Nguyệt cười khẩy, nhưng nụ cười tắt ngấm khi đêm đầu tiên, cô chứng kiến cả bầy sói đứng thành vòng tròn bên bờ biển, dưới ánh trăng máu, trong khi Lục Chí Vũ đứng giữa, tay giơ cao một chiếc vòng bằng ngọc cổ, niệm những câu thần chú bằng thứ ngôn ngữ cô chưa từng nghe. Sóng biển bỗng dưng dâng cao, không phải do gió, mà như bị một bàn tay vô hình kéo lên. Cô nhận ra, hòn đảo này không chỉ là nơi sinh sống của loài sói – nó là một pháo đài, và bầy sói là những người gác cổng cho một bí mật bị chôn vùi từ thuở hồng hoang. Mối nguy hiểm đầu tiên ập đến khi một nhóm săn trộm trang bị súng AK xuất hiện, bị thu hút bởi tin đồn về “loài sói quý hiếm”. Trong cuộc chạm trán, Lục Chí Vũ không hề rút dao hay cung tên, mà chỉ hú vang một hồi dài. Ngay lập tức, hàng chục con sói từ trong rừng và dưới nước lao ra, không tấn công trực diện mà dùng số lượng áp đảo, dồn những kẻ xâm phạm vào một vách đá, nơi thủy triều dâng lên nhanh đến kinh hoàng, nhấn chìm toàn bộ. Giang Nguyệt đứng nhìn, lạnh sống lưng, khi thấy một tên săn trộm cố bám vào tảng đá, nhưng rồi một con sói lông trắng muốt – khác biệt hoàn toàn với bầy sói xám – bất ngờ xuất hiện từ làn nước, dùng miệng cắn đứt tay hắn, khiến hắn rơi tõm xuống. Ánh mắt con sói trắng ấy chạm vào ánh mắt Giang Nguyệt, và trong khoảnh khắc ấy, cô như thấy một dòng ký ức không phải của mình trào dâng: hình ảnh một người con gái tóc dài trong trang phục cổ xưa, đứng trên chiếc thuyền độc mộc giữa cơn bão, tay nắm chặt một chiếc vòng ngọc giống hệt chiếc vòng Lục Chí Vũ đeo. Cô gái ấy quay lại, và khuôn mặt cô chính là khuôn mặt của Giang Nguyệt. Những giấc mơ trở nên dữ dội hơn. Cô mơ thấy mình là một nữ tù trưởng của một bộ tộc sống ven biển, yêu một người đàn ông từ phương xa – một thủ lĩnh của bộ tộc sói, người có thể biến hình (hay đã từng có thể?). Tình yêu của họ bị ngăn cấm bởi lời nguyền “Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều”: bất kỳ ai thuộc hai giống loài khác biệt yêu nhau sẽ khiến thủy triều nổi giận, nhấn chìm cả hai bộ tộc. Để cứu người mình yêu, nữ tù trưởng đã dùng chiếc vòng ngọc thiêng – biểu tượng của sự ràng buộc – để phong ấn ký ức và linh hồn của người tình vào một con sói trắng, đồng thời phong ấn chính mình vào một vòng luân hồi, chờ đợi kiếp sau gặp lại. Cơn bão năm ấy không chỉ là bão tự nhiên, mà là sự phẫn nộ của thủy triều khi lời nguyền bị phá vỡ. Giang Nguyệt tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm, chiếc vòng ngọc trên tay Lục Chí Vũ (anh đeo nó như một món đồ trang sức bình thường) bỗng trở nên nóng bỏng. Cô đối mặt với anh trong ánh sáng leo lét của ngọn đuốc. “Cô đã nhớ ra,” Lục Chí Vũ nói, không phải là một câu hỏi. Đôi mắt hổ phách của anh ánh lên nỗi đau và hy vọng. “Ta là Lục Chí Vũ, thủ lĩnh cuối cùng của Bộ tộc Dạ Lang. Cô là Mị Nguyệt, nữ tù trưởng của Bộ tộc Thuỷ Dân. Lời nguyền ‘Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều’ không phải để ngăn cản tình yêu, mà để bảo vệ nó khỏi sự đố kỵ của các vị thần biển. Chiếc vòng này là sợi dây liên kết, cũng là chiếc còng. Mỗi kiếp, khi chúng ta gặp lại, thủy triều sẽ dâng lên như một bài kiểm tra: nếu tình yêu đủ mạnh mẽ, nó sẽ không nhấn chìm chúng ta, mà sẽ nâng chúng ta lên một tầm cao mới. Còn nếu yếu đuối, nó sẽ xoá sổ mọi dấu vết.” Giang Nguyệt run rẩy. Tất cả những gì cô tin tưởng về khoa học, về hiện thực, sụp đổ. Cô không phải là một nhà nghiên cứu vô tình lạc vào hòn đảo kỳ bí; cô là một phần của câu chuyện, là mắt xích trong một chuỗi định mệnh kéo dài hàng ngàn năm. Và Lục Chí Vũ, người đàn ông với ánh mắt sói ấy, không chỉ là thủ lĩnh của bầy sói, mà là kiếp sau của người tình đã khuất trong giấc mơ của cô. Tình yêu giữa họ, nhen nhóm từ những lần anh chỉ cho cô thấy cách sói giao tiếp qua tiếng hú, từ những đêm họ cùng nhau theo dõi thủy triều lên, không còn là cảm xúc nhất thời. Nó trở thành một lực lượng vừa quyến rũ vừa kinh hoàng, bởi nó đang thách thức một lời nguyền cổ xưa, đang thách thức chính bản chất của tự nhiên. Mỗi lần họ đến gần nhau hơn, mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt giao nhau, đều khiến sóng biển ngoài kia gào thét dữ dội hơn. Nhưng khi một tập đoàn khai thác khoáng sản với tham vọng san phẳng hòn đảo để xây dựng cảng biển xuất hiện, đe dọa sự tồn tại của bầy sói và cả hòn đảo, Giang Nguyệt và Lục Chí Vũ phải đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã: chiến đấu để bảo vệ ngôi nhà chung, nhưng mỗi trận chiến, mỗi đổ máu, lại khiến lời nguyền “Trói Buộc Bởi Thuỷ Triều” trỗi dậy mạnh mẽ hơn, đe dọa nuốt chửng tất cả. Tình yêu của họ, vốn đã là một câu chuyện vượt thời gian và loài vật, giờ đây trở thành chìa khóa – hoặc là chiếc chìa khóa giải thoát cho cả hai bộ tộc khỏi lời nguyền, hoặc là ngọn đuốc thiêu rụi mọi thứ trong cơn thịnh nộ của biển cả. Hòn đảo Lung Linh không còn là nơi nghiên cứu, mà là chiến trường của định mệnh. Và thủy triều, với nhịp điệu bất biến của nó, đang đếm ngược từng ngày, từng giờ, cho đến khi lời nguyền được hoàn trả, hay được hóa giải.