Thời Dân Quốc mạt lộ, đất Trung Nguyên khói lửa ngút trời. Thổ phỉ như lũ quỷ đói, càn quét từng thôn xóm nghèo. Người người sống trong cảnh "cơm chẳng đủ no, đêm chẳng đủ ngủ", chỉ thấy bạo tàn mà chẳng thấy công lý. Giữa cảnh đất trời u ám ấy, Ngô Tân – gã đao khách từng buông kiếm cầu an – chứng kiến cảnh máu thịt gia đình nhuộm đỏ sân nhà dưới lưỡi dao thổ phỉ. Tiếng kêu nghẹn ứ trong cổ họng, đôi tay như dính chặt vào thanh đao cũ kỹ nằm lăn lóc góc vườn. Ba tháng sau cơn mưa máu ấy, giữa đêm trăng như dao cứa, Ngô Tân lần theo tiếng khóc rên của A Kha – thiếu nữ chăn tằm bị lũ ác nhân lôi vào rừng sâu. Mùi rượu thịt bốc lên nồng nặc từ lán gỗ, Hổ Tử – tên đồ tể khét tiếng – đang giằng co áo nàng. Trong nháy mắt, vệt đao loang lổ máu khô của Ngô Tân đâm xuyên cổ họng tên thủ lĩnh thổ phỉ. Nhưng chiến thắng ấy chưa kịp ấm tay, tiếng tù và báo động đã rú lên điên cuồng. Bình minh chưa ló rạng, cả thôn Vân Sơn chìm trong biển lửa. Già trẻ gái trai như lúa mùa gặp bão, gục ngã dưới vó ngựa tàn bạo. Trong đống tro tàn nghi ngút, Ngô Tân nhặt lại thanh đao vấy máu địch. Gã đạp lên xác đồng đội, mắt đỏ quạch như điên loạn: "Cúi đầu cũng chết, ngẩng mặt cũng chết, sao không giết đến giọt máu cuối cùng!". Lời hét thét ấy như ngòi nổ châm bùng lên ý chí những kẻ cùng đường. Lũ trẻ chăn trâu cầm gậy gộc, cụ già tay run cầm liềm, đàn bà góa lấy cọc tre nhọn – tất cả biến thành đội quân Trừ Ác Nhân Gian. Phe cướp hung hãn chẳng ngờ tay đao khách gầy guộc kia lại có sức mạnh ác thần. Ngô Tân xông thẳng vào trận điạ quân thù, phi đao chém đứt cần câu kỵ mã, máu phun như suối. Dân làng theo sau gã, tiếng gào thét phẫn nộ át cả tiếng súng lạc. Tên thủ lĩnh Diêm Bá Thiên mặt sắt lại, gươm trường tuốt vỏ nhảy vào vòng chiến. Đao gặp kiếm, sắt chạm thép loang loáng trong ngõ hẻm chật chội. Cuối cùng, dưới ánh chiều tà đỏ rực, thanh đoản đao của Ngô Tân đâm thẳng tim địch thủ – kẻ đã đầu độc cả vùng đất này bằng nỗi khiếp đảm. Khói lửa tan dần, trên nền đất ngập xác thù và xác ta, Ngô Tân đứng lặng nhìn thanh đao cong vênh. Tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt bên xác mẹ nhắc gã nhớ: Trừ Ác Nhân Gian chẳng qua cũng chỉ là trò chơi máu của tạo hóa. Ác diệt rồi, mầm mống tàn bạo liệu có hết? Cả bầu trời Vân Sơn chùng xuống màu khói thuốc súng... Hóa ra chém hết thổ phỉ này, mầm mống hắc ám khác vẫn âm thầm nung nấu đâu đó. Nhưng đêm ấy, người sống sót đã được nếm vị ngọt đầu tiên của hai chữ "bình yên".