“Trục Ngọc” là bộ phim cổ trang tâm trạng, kết hợp yếu tố quyền mưu và chiến tranh, được dàn dựng bởi đạo diễn Trương Lăng Hách (tác phẩm tiêu biểu: Thương Lan Quyết, Ninh An Như Mộng) và Điền Hi Vi (Khanh Khanh Nhật Thường, Chúng Ta Đáng Yêu Như Thế). Phim quy tụ dàn diễn viên chính gồm Khổng Tuyết Nhi, Đặng Khải, Lý Khanh, Dụ Chung Lê; cùng sự góp mặt đặc biệt của diễn viên Nhậm Hào. Về phía diễn viên khách mời, phim có sự tham gia của Lưu Lâm, Nghiêm Dịch Khoan, Nhạc Dương; cùng các gương mặt mới như Đỗ Thuần, Đàm Khải, Mao Lâm Lâm, và sự hiện diện đặc biệt của Diệp Tổ Tân, Vu Dương. Tác phẩm lấy bối cảnh lịch sử đầy biến động, xoay quanh hành trình đầy nghị lực và tình yêu vượt qua số phận của Phàn Trường Ngọc – một cô gái mồ côi phải từ nhỏ đã cầm dao mổ lợn gánh vác gia đình – và Tạ Chinh – một vị hầu gia sa cơ, người đang âm thầm ấp ủ kế hoạch trả thù cho mối huyết hận đã âm ỉ suốt mười bảy năm trời. Họ gặp gỡ nhau trong cơn bão tuyết, khi cả hai đều lạc đường, mang trong mình những mục đích riêng tư và vết thương chiến tranh. Từ cái bắt đầu lợi dụng nhau để tìm bước đệm cho âm mưu và sinh tồn, một mối quan hệ “hôn nhân giả” dần nảy sinh cảm xúc chân thật. Tình yêu nảy mầm nơi những mưu toan và khoảng cách, nhưng chính sự gắn bó ấy lại trở thành ngọn nguồn gợi lên những biến cố khốc liệt, đẩy họ vào vòng xoáy chiến loạn, chia lìa trong cát bụi. Phàn Trường Ngọc, với lưỡi dao mổ lợn trong tay, phi nước đại vào chiến trường. Họ không chỉ tìm kiếm người thân đã thất lạc hay người phu quân đã mất tích, mà còn day dứt đi tìm chân lý cho những oan khuất. Trong khi đó, Tạ Chinh từng chìm nghỉm trong bóng tối, giờ đây phải khôi phục thân phận hầu gia thiết huyết, vừa gồng mình bảo vệ quốc gia trước ngoại xâm, vừa dùng trí tuệ và dũng khí che chở cho người mình yêu, đồng thời gắng gò lật úp lớp sương mù che khuất sự thật. Khi hai người tái ngộ giữa khói lửa chiến tranh, họ không còn là những cá nhân cô độc. Họ kề vai chiến đấu, không cảm thấy sợ sinh tử. Họ cùng nhau vạch trần mưu đồ đen tối, kiên định trước quyền thế và sự đe dọa. Cuối cùng, khi mọi thứ đã lắng dịu, họ trở về quê hương, nơi những chiếc lá thuở đầu đã úa vàng – gìn giữ một trải nghiệm tình yêu thuở ban đầu đầy trong trẻo và bền vững, bất chấp tất cả những giông bão đã đi qua. “Trục Ngọc” không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà còn là bản hùng ca về lòng trung, sự kiên cường và khát vọng công lý. Cái “trục” trong tên phim – có thể hiểu là thanh trục, thanh kiếm, hay thậm chí là một sợi tơ tình – chính là yếu tố xuyên suốt, gắn kết số phận hai nhân vật, trở thành biểu tượng của sự gắn bó, sự trong sạch và ý chí bất khuất giữa một thời đại đầy rối ren.