Mười lăm năm trôi qua, bóng đen vụ án mạng tại Trường Dạ Vĩnh Ninh vẫn đè nặng lên vai cảnh sát Ngụy Tư. Hình ảnh nữ sinh đại học gục ngã trong căn phòng ký túc xá ám ảnh anh từng đêm, từng trang hồ sơ nhuốm màu thời gian được lật đi lật lại đến nhàu nát. Những nghi vấn chưa lời giải đáp trở thành mũi kim đâm sâu vào lương tâm người cảnh sát già, biến vụ án thành vết sẹo không lành. Gió mùa lại về khi em gái nạn nhân năm nào – cô bé ngày xưa mếu máo ôm di ảnh chị – giờ bước qua cánh cổng Trường Dạ Vĩnh Ninh trong bộ đồng phục tân sinh viên. Không đơn thuần đến để học, cô mang theo niềm tin sắt đá: "Kẻ giết chị vẫn còn ngoài kia. Nơi này nhất định giấu câu trả lời." Từng bức tường rêu phong, góc hành lang vắng đều bị cô soi xét dưới ánh mắt của người đi truy tìm sự thật. Bước ngoặt xuất hiện khi một đồng nghiệp trẻ của Ngụy Tư vô tình chạm vào hồ sơ cũ. Vết máu khô trên mẩu vật chứng bị bỏ quên, chiếc khuy áo lạ trong hiện trường bỗng khớp với trang phục lễ tốt nghiệp của trường… Những chi tiết chắp vá dưới góc nhìn sắc bén của thế hệ mới thổi luồng sinh khí vào cuộc điều tra tưởng đã bế tắc. Trong căn phòng lưu trữ ngột ngạt, ánh đèn pin lia qua từng kệ hồ sơ. Bàn tay Ngụy Tư run run lật trang giấy úa vàng, trong khi vị đồng đội trẻ dán mắt vào màn hình máy tính, so sánh dữ liệu ADN từ mẫu vật mới thu thập. Tiếng chuông điện thoại đêm khuya báo hiệu kết quả giám định – kẻ độc ác đang lẩn khuất sau danh phận một giảng viên kính trọng. Ngày tòa án tuyên án, nắng chiều xuyên qua ô cửa kính rọi thẳng vào gương mặt tái mét của hung thủ. Tiếng gõ búa vang lên chấm dứt mười lăm năm mòn mỏi của hai con người khác thế hệ: Viên cảnh sát già thở phào gục đầu xuống bàn làm việc, cô sinh viên trường Dạ Vĩnh Ninh siết chặt tấm ảnh chị gái – công lý không bao giờ là muộn.