Tư thế Nơi ấy, một trang viên cổ kính như bị thời gian bỏ quên, giữa cánh đồng bát ngát xanh mướt. Trong một căn nhà gác xép đầy bụi và mùi sơn cũ, anh – một nghệ sĩ từng một thời vang danh giờ đây chỉ còn là bóng ma của chính mình – đang sống trong một tư thế cô lập triệt để. Tư thế ấy không chỉ là sự ẩn dật, mà là một thái độ cam chịu, một cách ngã người xuống giữa những lời thơ chưa hoàn thành và những bức tranh vẫn còn vẩn độ. Căn gác của anh là cả một thế giới trì trệ, một tư thế đối lập hoàn toàn với nhịp sống bên ngoài. Ngày cuối tuần, cái tư thế ấy bị xé toạc. Người phụ nữ đầu tiên bước vào trang viên là người yêu cũ. Cô đến không một lời báo trước, như một cơn gió lốc mang theo những ký ức chua cay. Cô mang theo một tư thế sở hữu, quen thuộc và đầy đe dọa. Cô đi lại trong không gian của anh như thể mọi thứ vẫn thuộc về mình, chạm vào từng món đồ cũ, hỏi thăm không phải vì quan tâm mà để khẳng định sự tồn tại quá khứ. Cô tóm lấy khoảng trống trong tư thế cô độc của anh, lấp đầy bằng những lời trách móc và những cái ôm ấp không rõ ràng. Cô muốn đưa anh trở về một quá khứ cháy bỏng, nơi mà đam mê và đau đớn đan xen. Tiếp theo là người hâm mộ cuồng nhiệt. Cậu ta xuất hiện như một bóng ma trẻ trung, đầy nhiệt huyết và điên rồ. Tư thế của cậu là sự ngưỡng mộ tuyệt đối, một sự dâng hiến không điều kiện, nhưng bên trong lại chất chứa sự lệ thuộc và khao khát được công nhận. Cậu theo chân anh từng bước, ghi chép lại từng cử chỉ, tìm kiếm trong ánh mắt anh một tia sáng để phụng sự. Tư thế ấy vừa tôn sùng vừa xâm lấn. Cậu muốn trở thành bản sao của anh, hay thậm chí, nuốt chửng anh để có được một mảnh thiên tài ấy cho chính mình. Trong căn nhà gác, cậu trở thành một sự hiện diện áp lực, một lời dõi theo không ngừng nghỉ. Cuối cùng, nàng thơ tiềm năng đến. Cô là một luồng gió mới, mang theo mùi cỏ cây và mực tươi. Tư thế của cô nhẹ nhàng, tò mò, nhưng đầy khát vọng. Cô đến với một trái tim trống rỗng đầy hy vọng, sẵn sàng tiếp nhận mọi thứ. Trái ngược với hai người kia, cô không cố xé toạc quá khứ của anh, mà muốn đặt chân lên một mặt bằng mới, cùng anh xây dựng một tư thế sáng tạo trong tương lai. Tư thế ấy khiến anh thấy mình có thể trở thành người hướng dẫn, một người cha, một người yêu trong sạch. Cô như một tế bào sống mới được thổi vào cơ thể đã ủ rũ của trang viên. Ba tư thế – sở hữu, ngưỡng mộ và khát vọng – cùng ập về một không gian nhỏ hẹp, vốn thuộc về một tư thế duy nhất trước đó: sự yên lặng. Chúng va chạm, đan xen, triền miên trong những cuộc nói chuyện say sưa bên bóng đêm, trong những lời thơ đọc lên rû rẫy men rượu, trong những cái chạm tay vô tình hay cố ý. Không khí ngột ngạt của sự sáng tạo được đánh thức, một làn sóng nghệ thuật mới, hỗn loạn và mãnh liệt, bắt đầu nảy sinh từ chính sự xung đột ấy. Nhưng trong sự hỗn loạn ấy, những điều bất ngờ không phải lúc nào cũng có lễ. Những bí mật được vén mở, những bức màn che giấu chính mình, những dục vọng và sự thật được lột tả quá trần trụi. Và rồi, ngay trong cái tư thế hỗn loạn nhưng đầy sức hút ấy, điều tất yếu xảy ra. Cái chết, một cái chết bất ngờ và bình yên như một cái ngáp trong giấc ngủ trưa, ập đến. Nó không phân biệt tư thế nào. Nó cũng không bỏ qua ai. Một người trong số họ – có lẽ người mang tư thế yếu đuối nhất, hoặc mạnh mẽ nhất, hoặc chỉ đơn thuần là người đứng sai chỗ trong mạch ngầm của những mối quan hệ này – sẽ không bao giờ rời khỏi trang viên. Ngày thứ Bảy buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp cửa sổ bụi bặm, tư thế của mọi thứ thay đổi mãi mãi. Nghệ sĩ nhìn ra cánh đồng, trong túi có một mảnh thơ mới chưa kịp đặt tên. Trang viên rộng lớn giờ đây không còn là nơi trú ẩn, mà là một bối cảnh bi kịch, một bệ phóng cho một làn sóng sáng tạo sẽ được ghi ché, dù bản thân nó chỉ là hậu quả của một sự mất mát. Và ai sống sót trở về – bất kể với tư thế nào – sẽ mãi mang theo trong mình cái bóng của trang viên ấy, của những ngày cuối tuần hỗn loạn, và của một nghệ thuật nảy mầm từ chính sự diệt vong.