Khi bóng ma quá khứ bỗng trỗi dậy, hai cứu điệp viên nhận ra súng đạn và những màn truy đuổi chết người chỉ là trò trẻ con. Thứ khiến họ đổ mồ hôi trán lúc nửa đêm lại là khoảng lặng đầy gai góc giữa hai cái ghế sofa cũ. Tiếng lách cách của chiếc quạt trần cũ kỹ như đếm từng giây chết chóc. Anh ta vê điếu thuốc tắt lịm từ nãy, ngón tay chai sần khẽ run. "Chuyện Belgrade năm ấy..." - giọng nói vỡ vụn ở cổ họng. Cô kéo chiếc áo len sờn qua khỏe tay, nơi vết sẹo sâu hoắm chợt rát bỏng. Hai con người từng đọc vị đối phương qua nòng súng, giờ chợt hóa thành hai hòn đảo lạc loài trong căn phòng 12m². Những ký ức méo mó trở về như bức tranh xé nát. Mỗi người giấu một mảnh ghép kinh hoàng mà đối phương chưa từng biết. Lưỡi dao cạo trong nhà tắm, chiếc khăn bông thấm đẫm máu, tiếng thét đêm mưa - chúng vụt hiện giữa ánh nến chập chờn. Cú đấm chuẩn xác vào hàm đối thủ dễ dàng gấp trăm lần việc hé mở những âm tiết đơn giản: "Chính tôi... đã nhìn thấy..." Bên ngoài cửa sổ, bóng đèn neon quán bar nhấp nháy như con mắt quỷ dữ. Mùi rượu whisky rẻ tiền hòa với mồ hôi sợ hãi tạo thành thứ nước sốt nghẹt thở. Họ giật mình nhận ra - kẻ thù nguy hiểm nhất chưa bao giờ là lũ sát thủ ngoài kia, mà chính là Unfamiliar stranger ngồi đối diện. Con người không-thể-đọc-nổi ấy mang gương mặt đồng đội cũ, nhưng mỗi mạch máu đều chảy thứ chất độc mang tên Bí Mật.