Dưới tán lá phong đổi màu, tiếng thở dài khẽ khào của Yoi Takiguchi vừa thoát ra khỏi đôi môi hồng nhạt đã lập tức khiến cả hành lang ồn ào như chợ vỡ. "Hoàng tử Takiguchi lại thở dài nữa kìa!", tiếng reo hò như pháo hoa nổ tung từ đám nữ sinh túm tụm. Cái danh xưng hoàng tử cứ bám riết lấy cô tựa chiếc áo khoác đồng phục quá khổ - dù Yoi chẳng bao giờ muốn khoác lên mình thứ hào quang vô hình ấy. Mái tóc ngắn cắt vu vơ, dáng đi thong dong pha chút bất cần, cùng nụ cười hờ hững khiến bầu không khí quanh cô luôn ngập tràn tiếng thổn thức. Nhưng Yoi? Cô chỉ muốn yên ả uống hộp sữa dâu ở ghế đá sân trường, lướt điện thoại trong giờ ra chơi, sống cái kiếp học sinh tầm thường nhất có thể - ít nhất là cho tới cái ngày định mệnh Kohaku Ichimura chợt đạp tung cánh cửa đời cô bằng câu nói đùa như dao cứa: "Sao cậu lại xinh thế nhỉ?" Kohaku. Tên hoàng tử náo loạn nhất học viện Hashiro. Trong khi Yoi được tôn sùng như tuyết đầu mùa tinh khiết thì gã trai ấy là ngọn lửa thiêu rụi mọi quy tắc. Một buổi sáng nhàn nhạt bỗng biến thành hỗn loạn khi anh chàng đứng tần ngần trước lớp Yoi, khoác chiếc áo sơmi bỏ túi, tay xách cặp lệch vai, mắt nheo lại khi nhìn cô qua khung cửa sổ ngược nắng. "Takiguchi Yoi!" - giọng anh vang lên đầy tự tin khiến nòng nọc trong vở cô nguệch thành đường loằng ngoằng - "Sáng nay tóc cậu bị gió thổi loạn xạ, mà sao... hợp với cậu thế nhỉ?" Mắt đàn bướm trắng đậu trên ve áo lớp Yoi bỗng vụt bay tán loạn. Sự thật là Yoi chưa từng nghĩ mình đẹp. Khi cả trường gọi cô bằng danh xưng nam tính, khi mỗi lần thắt ca vát đều nhận về tiếng la hét điên cuồng, cô đã vô thức đóng băng phần "con gái" trong trái tim mình thành tảng băng trôi lạnh giá. Thế rồi vị hoàng tử nổi loạn đó, bằng nụ cười tinh nghịch và đôi mắt toét ra như trăng khuyết, đã phá tan cả khối băng chỉ bằng mấy lời bông đùa. "Để tóc dài thêm chút nữa đi Takiguchi, tớ cá là sẽ đẹp lắm!" - câu nói vu vơ của hắn trong giờ tan học khiến Yoi đứng sững lại ở chân cầu thang, ngón tay vô thức với lên mái tóc ngắn bồng bềnh vốn chưa bao giờ được ai khen ngợi theo cách ấy. Những ngày sau đó, Yoi cố gắng trốn trong lớp học như ong lẩn tổ. Cô thu mình vào góc cửa sổ, giả vờ đọc sách giờ ra chơi, thậm chí chọn con đường vòng về nhà chỉ để tránh cái bóng cao lêu đêu thường xuất hiện bất ngờ sau cổng trường. Nhưng Kohaku giống như cơn gió mùa thu - càng trốn lại càng quấn quýt. Cậu trai vốn chẳng theo quy củ nào ấy lại biết rõ từng khoảnh khắc Yoi yếu lòng: lúc loay hoay với máy bán nước tự động, khi vụng về khiêng chồng sách giáo khoa cao ngất, hay lần hứng trọn cơn mưa bất chợt dưới gốc cây sồi già. Mỗi lần như thế, Yoi luôn bắt gặp đôi mắt hổ phách ánh lên nụ cười đắc ý từ đâu đó, như thể cô là câu đố thú vị nhất đời anh. "Cậu này, rốt cuộc muốn gì ở tôi vậy?" - Yoi thì thầm trong đêm, bàn tay đặt lên ngực trái nơi nhịp tim cứ loạn xạ mỗi lần nghe tiếng cười giòn tan của hắn. Cô ghét cay ghét đắng cái cảm giác mặt nóng bừng mỗi khi Kohaku vỗ vai gọi "Yocchan". Ghét cách bàn tay khẽ run khi nhận thanh kẹo cậu ta tặng rồi biện minh "Ăn cho đỡ gầy". Ghét nhất là cái khoảnh khắc cô nhận ra mình đang mỉm cười một mình khi nhớ về ánh mắt hắn nhìn mình - cái cách khiến cô cảm thấy... được là chính mình, thay vì bức tượng hoàng tử mọi người tôn thờ. Đêm cuối tuần, Yoi đứng trước gương ngắm bộ vest đồng phục nam vẫn mặc hàng ngày. Lần đầu tiên, cô thử búi cao mái tóc xõa ngắn, ngón tay mân mê chiếc nơ hồng đã mua bí mật từ hôm nọ. "Không nghiêm trọng đâu" - lời tự nhủ quen thuộc vang lên, nhưng lần này, bóng hình chàng trai mắt cười lấp lánh như sao băng hiện lên trong gương khiến mọi lý trí chông chênh. Có lẽ Uruwashi no Yoi no Tsuki không còn là vầng trăng lạnh giá nữa rồi - vì đã có kẻ nổi loạn dám mở cửa phòng tối trái tim cô bằng cả bầu trời ánh sáng.