Gia đình cô bé Lide đang dọn dẹp những món đồ còn sót lại trong túp lều vải ven rừng. Không khí đầy mùi cỏ khô và bụi bặm. Lide, năm tuổi, với mái tóc xoăn bù xù, đang nghịch những viên sỏi dưới chân, rồi bước nhẹ vào rừng, theo bóng chim sâu. Mẹ cô, chị Hương, vừa gọi con lần cuối cùng “Lide ơi, về ăn cơm!” – đã không nghe thấy tiếng trả lời. Tiếng máy cưa của một nhóm thợ lâm trường ở đầu ngõ, xa xa, vang lên bộc bạch. Chẳng mấy chốc, một cột khói đen cuộn lên từ phía khu mỏ than cũ. Gió Nam ào ào, thổi ngọn lửa vượt qua con suối khô cằn, bén vào những vạt cỏ bùi nhùi. Rừng, chỉ vài phút trước còn văng vẳng tiếng chim, bỗng chốc trở thành một bể lửa âm ỉ. Chị Hương gọi tên con, giờ trở thành tiếng thét, không còn là tiếng mẹ, mà là tiếng của một con thú hoảng loạn. Chị chạy theo dấu ch bé nhỏ trên nền đất mềm, vừa nhảy qua những thân cây đã cháy xém, vừa hét tên Lide. Lửa ở phía sau đuổi kịp, nướng cháy mái tóc chị. Giữa biển lửa ấy, Lide bị một cành cây gãy chặn đường về. Bé co ro dưới gốc thông già, tay ôm chặt con búp bê nhàu nát. Ngọn lửa đỏ rực ở tầm mắt, mặt đất rung lên dưới chân, tiếng nổ lách tách của xác cây khô vang lên không gian. Lúc chị Hương nhìn thấy bé, một trảng lửa rừng đang cuộn lên giữa hai người, như một dòng sông lửa không thể bước qua. Nhưng chị không dừng. Chị nhớ lời người thợ rừng già một lần kể: “Lửa rừng ăn cả những gì trước mặt, nhưng nó không thể nuốt chửng được một vòng tròn không khí nếu bạn vẫn còn chạy.” Chị chạy vòng rach theo đường một vòng đất ẩm, bỏ lại đám cháy phía sau. Con đường ấy, chị vô thức biết đến từ thuở thơ ấu, là vành đai phòng lửa tự nhiên của người rừng, do một dòng suối nhỏ uốn quanh tạo nên. Lửa có thể vượt qua mặt đất khô, nhưng dòng nước ẩm, bùn lầy, và những bụi cây già vẫn còn giữ hơi ẩm, thành một rào cản chậm chạp nhưng kiên quyết. Khi chị ôm được Lide trong vòng tay, chị xô về phía con lối đi cũ. Lửa đuổi theo sau, nhưng dòng suối nhỏ, cái “vành đai” ấy, đang hiện ra trước mắt – một vệt xanh mướt, một khoảng trống màu lục, giữa đại dương đỏ rực. Chị bước qua, cả hai vừa vượt qua, vừa cảm thấy hơi nước mát rượi lướt qua chân. Phía sau, lửa vẫn cháy, nhưng hẳn đã chậm lại, bị chặn bởi mảng đất ẩm và cỏ dại còn sống sót. Họ không nhìn lại. Chỉ chạy, chạy mãi, cho đến khi tiếng còi cứu hỏa vang lên từ phía làng. Có người hỏi chị sao tìm được đường ra. Chị chỉ thở phào, ôm con vào lòng, nói khẽ: “Vì tôi biết vành đai phòng lửa của người rừng nằm ở đâu.” Lide ngủ thiếp đi trên vai mẹ, mái tóc còn xác lửa nhơi bám, nhưng đôi má trắng hồng, vẫn còn ấm.