Về Trường (Phần 1) Làn gió lạnh từ đồi detrás trường THCS Sao Vàng luôn mang theo một hơi thở ẩm ướt, như thể những tường cũ còn hít thở những câu chuyện mà không ai dám노i ra. Là một học sinh lớp 8, tôi—Lan—đã quen với những buổi sáng lặng lẽ khi chỉ có tiếng chuông vecchia và mất mát của những lá rụng dưới sân trường. Nhưng ngày hôm ấy, mọi thứ bắt đầu崩裂 khi tôi vô tình chứng kiến một cuộc “giao dịch” đằng sau tủ sách trong phòng học lịch sử. Một cô giáo trẻ, luôn mỉm cười và mang theo vở giấy bài học màu pastel, đã đưa cho tôi một tờ giấy gập gjuč có dấu chân mờ nhạt. Trongนั้น, có một bản vẽ tay: biểu tượng của một cây thông bị bó lại bằng dây sợi đen, bên cạnh là dấu hiệu của một vòng tròn bị chẻ thành nửa—dấu hiệu mà tôi chỉ từng thấy trong những câu chuyện ma participação của các người lớn trong làng. Tôi nghĩ đó là trò nghịch đùa của bạn bè, cho nên tôi đã giấu giém nó vào túi áo và cố làm như không có gì xảy ra. Tuy nhiên, sự phản bội đến từ người tôi tin nhất—bạn thân từ lớp 6, Minh. Anh đã biết tôi đã看到 cái tờ giấy và, thay vì giúp tôi tìm hiểu, anh đã lén lút đưa nó cho người đứng監守 của trường—cô quản lý học vụ, người luôn có cái nhìn sắc như DM và никогда không để ai vượt qua_rules. Khi cô ấy gọi tôi vào phòng làm việc, tiếng thở dốc của tôi trộn lẫn với tiếng thì thầm của chiếc đèn fluorescent, khiến không gian trở nên nặng nề như một chiếc bao da ẩm. “Bạn nghĩ mình đang làm gì?” cô quản lý hỏi, giọng声低沉却带着一种不容置疑的威压。Tôi chỉ có thể lùi lùng, corazón đập như trống 전쟁, trong đầu chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại: “Tại sao họ muốn che giấu điều này?” Cuộc đối đầu không chỉ dừng lại ở lời nói. Khi tôi attempts to escape, cánh cửa bên phòng suddenly swung open và một bóng mờ lóe qua—như một bóng người mặc đồng phục trường từ những năm 80, nhưng mắt của họ không có enige ánh sáng, chỉ là hai lỗ đen sâu không đáy. Tôi cảm nhận được một luồng lạnh giá chạy dọc sống lưng, và trong giây lát đó, tôi nghe thấy một khúc thì thầm rất jauh: “Đừng để họ biết…”. Tôi chạy ra ngoài sân, chân chống vội vã vào cỏ ướt, tim đập nhanh như thể muốn vỡ ngực. Những chiếc đèn đường entlang sân trường bắt đầu nhấp nháy theo một ritmo lạ lùng, словно đang chỉ dẫn tôi về phía một cánh cửa cũ phía sau kho sách—cửa mà tôi chưa từng để ý vì nó luôn bị khóa và có bảng hiệu “Khu vực cấm”. Trong bóng đêm, tôi đã đặt bàn tay lên cái gánh gỗ cũ của cửa, cảm nhận được sự rung động mỏng manh từ phía bên trong—như будто một trái tim đang đập chậm nhưng kiên định. Tôi biết тогда, nếu tôi mở cửa này, tôi sẽ không chỉ tìm ra bí mật mà còn sẽ phải đối mặt với điều mà trường này đã giấu kín hàng thập kỷ: một盟约 giữa một số người lớn và một sự hiện diện không thể объясним, một “sự hiện diện” mà mỗi lần xuất hiện đều mang theo một sự mất mát—một học sinh, một giảng viên, thậm chí là cả một lớp học. Tôi thở sâu, nắm chặt tờ giấy gập gunjuk trong tay, vàตัดสินใจ:我将踏入那扇门,揭开隐藏在校园阴影之下的真相—哪怕这意味着我将永远改变自己对“trường học”这一个词的感知. Và chính tại đây, câu chuyện của tôi bắt đầu—Về Trường (Phần 1)—cuốn sách đen trang trôi trong leise gió của Sao Vàng, chờ đợi một người dám lật trang.