Bóng hình ký ức… Tiếng lốp xe xì hơi rít lên trong không gian ngột ngạt của xưởng. Anh, người thợ đang cúi gập người trên chiếc bệ nâng, bỗng giật mình khi bóng đèn neon nhấp nháy chiếu xuống lối vào. Vị khách bất ngờ lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa, hơi thở hắn hòa cùng mùi dầu mỡ nồng nặc. Áo sơ mi trắng đã ngả màu, đôi giày bụi đường – dáng người ấy gọn gàng, quen đến rợn người. Ngón tay anh bất giác siết chặt cờ-lê. Mũi chai có thôi đâu, từng vết sẹo trên vai anh như bỗng chốc rực lửa. Hơi thở gấp gáp. Khuôn mặt ấy… Gò má cao vằn lên nét độc đoán, cái nhìn dò xét dọc theo dàn máy cũ – y hệt cách hắn quất roi xuống phòng giam tối om năm nào. Giọng hắn hỏi giá sửa phanh, nghe như tiếng vọng ma mị từ địa ngục: “Anh tính thế nào?”. Máu trong người anh sôi sùng sục. Ngực thắt lại. Tiếng khóa xích, mùi máu tươi, tiếng cười rú của lũ cai ngục… Tất cả ập về trong một cơn chóng mặt. Chai nước rơi xuống sàn, vỡ tan. Vị khách bất ngờ khẽ nhíu mày – cái nhíu mày đầy vẻ trịch thượng đã đóng đinh vào ký ức anh suốt mười năm trốn chạy. Anh nuốt nghẹn. Lưỡi dao tự vệ trong túi quần chạm vào đầu ngón tay lạnh ngắt. Một câu hỏi quặn lên: Chết hắn, hay sống tiếp với nỗi kinh hoàng chưa bao giờ buông tha? Gió thổi ào qua khe cửa sổ lỏng lẻo… Xưởng xe bỗng tối sầm.